Lục Diệu Thông có lòng cứu hảo hán

Tế trưởng lão đưa thơ mời anh hung

Lôi Thiên Hóa và Diêu Điện Quang bị bắt tức giận mắng chửi om sòm. Bào Lôi bảo thủ hạ coi chừng họ rồi lập tức bẩm báo với Chánh điện chân nhân Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong. Nghe báo, Chánh điện chân nhân cùng Tiền điện chân nhân Thường Lạc Thiên, Hậu điện chân nhân Lý Lạc Tiên, Tả điện chân nhân Trịnh Hoa Xuyên, Hữu điện chân nhân Lý Hoa Sơn, năm vị chân nhân đồng ngự lên tòa, thủ hạ 1000 người đều đúng dàn hai bên. Thiệu Hoa Phong sai đem Diêu Điện Quang và Lôi Thiên Hóa ra trước. Hai người bị trói chặt, ngước mắt nhìn lên thấy năm vị chân nhân ngồi nghiêm chỉnh trước mặt, phía trước có 16 tên đạo đồng cầm lư hương vàng, hương bay ngào ngạt. Đứng hai bên có vô số lão đạo sĩ, cũng có những vị tục gia, cao cao thấp thấp, già trẻ mập ốm, xanh vàng trắng tía đỏ lam đều có mặt, lục lâm thảo khấu hải đảo đất liền ở bốn phương tám hướng đều có đủ. Chánh điện chân nhân Thiệu Hoa Phong miệng niệm "Vô Lượng Thọ Phật" rồi nói:

- Diêu Điện Quang, Lôi Thiên Hóa, hai người đừng quá chấp nê không chịu thức tỉnh, sơn nhân vâng lệnh điện văn của Phật Tổ, sắc chỉ của Ngọc Hoàng, giáng xuống trần gian để cứu lê dân khỏi nạn nước sôi lửa bỏng. Nước Đại Tống khí số đã hết rồi. Sơn nhân ứng trời thuận người làm việc. Hai người cùng sơn nhân ta có một đoạn tục duyên, nên Phật trời xui khiến hai người lâm phàm, bảo hộ sơn nhân cùng thành đại nghiệp. Tương lai sơn nhân quay mặt về Nam xưng cô, thì hai ngươi đều là những công thần khai quốc, đại tướng công cao.

Diêu Điện Quang, Lôi Thiên Hóa nghe nói như thế, tức giận mặt mày biến sắc, mở miệng mắng lớn:

- Hay cho tên yêu đạo! Ông đã là người xuất gia, đáng lẽ phải thờ vui giữ phận, vượt ngoài tam giới, chẳng ở trong ngũ hành, mảy trần không dính, vạn sự đều không, quét đất không làm tổn thương trùng dế, che đèn vì thương tiếc mạng bướm đêm. Người xuất gia lấy từ bi làm cửa, thiện niệm làm căn, vô cứ dùng yêu ngôn dối chúng, gạt gẫm ngu dân, ở lại đây chiếm núi chứa lương, quy tụ bọn loạn thần tặc tử, người người biết được đều muốn tru diệt hết! Đại thái gia đây là anh hùng đường đường chánh chánh, hào kiệt liệt liệt oanh oanh, há lại quy phục bọn phản nghịch các ngươi sao? Chẳng bao lâu đây binh triều kéo đến bắt sạch tụi bây, nghiền thây ra muôn đoạn, cuốc mả đào mồ tiên tổ, chết rồi còn để tiếng xấu muôn đời! Đại thái gia đây bị bọn mi bắt rồi, muốn giết muốn giam thì mặc ý!

Hai người mắng chửi một mạch, Thiệu Hoa Phong tức giận, "a, a" một hồi rồi nói:

- Này quý vị, việc này phải nên xử như thế nào đây?

Đứng lên có một người tên là Đơn đao thái tuế Châu Long nói:

- Thưa Tổ sư gia, để hai tên này nó cứ chửi Tổ sư gia mãi, sao không kết thúc tánh mạng chúng đi cho rồi!

Thiệu Hoa Phong lập tức sai thủ hạ đem họ ra phía sau bêu thủ cấp làm hiệu lệnh. Một lão đạo sĩ tên là Đổng Thái Thanh bước ra. Ông này trước kia muốn hại Vương An Sĩ không thành mà miếu mình lại bị cháy bèn chạy đến đầu Từ Vân quán. Thiệu Hoa Phong cho ông ta làm chức Hậu môn đạo quân chuyên giữ cửa sau Từ Vân quán. Hôm nay, Đổng Thanh nói:

Thưa Tổ sư gia, đem hai tên này giết há chẳng dễ dàng cho bọn nó lắm sao! Từ đây về sau hễ ai muốn chết, dám mắng Tổ sư gia là xong. Theo ý tôi thì nên giao hai tên đó cho tôi để tôi ra phía sau hành hình nó. Hơn nữa, hai thằng này ở nhóm 36 anh em kết nghĩa ở Ngọc Sơn, nó là anh em kết nghĩ của Lôi Minh, Trần Lượng. Sư huynh tôi là Trương Thái Tố bị chết về tay Lôi Minh, hôm nay tôi đem hai đúa này ra xử lăng trì, kể như báo thù cho sư huynh tôi đó.

Thiệu Hoa Phong nói:

- Đã như thế thì ta cho ông tùy tiện kết thúc tánh mạng chúng nó.

Đổng Thái thanh dặn bọn thủ hạ khiêng đi. Kế bên có một đạo sĩ bước ra nói:

- Đổng đạo huynh, dây chiếc buộc không chắc, cây lẻ không thành rừng. Tôi cũng có thù với bọn Ngọc Sơn nữa, để tôi giúp huynh xử bọn nó với.

Đổng Thái Thanh nhìn lại, người nói câu đó chính là Lưu Diệu Thông, Đổng Thái Thanh hỏi:

- Lưu đạo huynh làm sao lại có cừu với bọn Ngọc Sơn thế?