Giải cường đạo đồng đến phủ

Thường ChâuVì bạn cũ mạo hiểm vào trại giặc

Cao Quốc Thái thăng đường hỏi cung, bọn giặc thấy mình đã ra trước công đường và Tế Điên ngồi kế bên thị thiền. Nghĩ rằng không khai cũng không được, Trịnh Thiên Thọ mới nói:

- Lão nhân gia không cần nổi cơn thịnh nộ, tôi xin nói thiệt. Tiểu nhân họ Trịnh tên là Trịnh Thiên Thọ. Tôi cùng với hòa thượng này đều là do Tổ sư gia của Từ Vân quán sai phái đến, ở đó để làm tai mắt cho họ.

Cao Quốc Thái hỏi:

- Từ Vân quán có những gì trong đó?

- Từ Vân quán có một đạo sĩ tên là Xích phát linh quang Thiệu Hoa Phong, ông ta có một món bảo bối tên là Càn khôn tý ngọ hỗn ngươn bát. Trong miếu có Ngũ điện chân nhân, có 32 vị tiên trưởng hái thuốc, 32 vị tiên trưởng tuần núi, 32 vị chân nhân hậu bổ, có hội Huân Hương gồm 360 vị lục lâm, ở bên ngoài có 72 tòa hắc điếm, 500 hắc thuyền, chẳng bao lâu nữa Tổ sư gia sẽ khởi nghĩa, đoạt lấy giang sơn xã tắc nhà Tống.

Cao Quốc Thái nghe nói, ngạc nhiên hỏi:

- Vụ Bát Lý Phố ở ngoài cửa Tây, cửa nẻo đóng kín mà hai mạng người bị giết chết, cướp đi 100 lượng vàng, có phải do ngươi hay không?

- Vâng, chính là do tôi. Đêm đó tôi đi ăn trộm, họ thấy tôi bèn la lên nên tôi giết chết họ.

Cao Quốc Thái hỏi cung hai vị hòa thượng. Hai vị này cũng đều khai thiệt. Cao Quốc Thái ngay lúc đó ra dặn bảo đem ba tên giặc đóng trăn nhốt vào ngục. Tế Điên ngồi một bên nói:

Lão gia đừng nên nhốt họ vào trong ngục làm chi, mấy tên giặc này đều biết tà thuật hết, nếu chúng nó chạy đi rồi thì lão gia khó tránh khỏi phiền phức đấy. Hòa thượng ta vì vụ Từ Vân quán ở Thường Châu mà đến đây. Lão gia mau ngồi kiệu cùng với Hòa thượng ta giải họ đến phủ Trường Châu đi ngay cả đạo cô giả Thôi Ngọc cũng giải đi nốt, mới tránh khỏi lôi thôi đấy.

- Vâng nói phải lắm!

Cao Quốc Thái nói rồi lập tức truyền chuẩn hai cỗ kiệu, hai con ngựa cho Lôi Minh, Trần Lượng, quan nhân thủ hạ đều cầm binh khí, bốn bên giặc đều trói lại bỏ lên sàn xe, trước sau đều có người canh giữ. Cao Quốc Thái mời Tế Điên lên kiệu trước. Tế Điên bước lên kiệu thì chiềc kiệu thủng đáy. Cao Quốc Thái cũng không biết. Khi lên kiệu rồi người khiêng kiệu không thấy, cứ khiêng kiệu đi. Tế Điên ở trong kiệu cũng bước theo họ. Người đi ngoài đường dòm thấy đều nói:

- Cái này mới kì lạ! Bốn người khiêng kiệu làm sao có đến 10 chân?

Ai nấy đều la lên. Cao Quốc Thái ngồi trong kiệu nghe tiếng dép lẹp xẹp lẹp xẹp, lật đật bảo dừng lại xem thử. Thấy tế Điên ở trong kiệu thò hai chân ra, Cao Quốc Thái nói:

- Bạch Thánh tăng! Sao lại có sự việc như vậy?

- Thật khổ cho thân ta! Mang đôi giày đế dày của lão nhân chịu không nổi chắc là rách quá! Ta thấy không còn khoẻ hơn, đi mau quá thì đầu sau húc tới, đến đổ mồ hôi! Thôi, ta không ngồi kiệu nữa.

Cao Quốc Thái thấy Hòa thượng ngồi trong kiệu không đáy mới hỏi:

- Sao có chuyện kì cục như vậy? Mấy tên phu kiệu lộn song này!

Mấy kiệu phu đáp: