Nhân kì án, Tế Công mời thần

Gặp quỷ lớn, Lôi Trấn hỏi giặc

Lôi Minh, Thần Lượng nghe trong rừng có tiếng hô:

- Ngô Thần đã đến đây!

Hai người căng mắt nhìn vào trong rừng, thấy trong đó có một vị thần quá to, mình cao sáu trượng, đầu như đấu gạo, trên đầu có giắt long chim phượng, mặt mày vằn vện, áo quần ngũ sắc, cặp mắt giống như hai ngọn đèn, từ trong miệng tuôn ra một cột khói đen thui vần xây trên nửa lừng không tan. Lôi Minh, Trần Lượng kinh hãi quá. Lôi Minh nói:

- Đây là cái gì vậy kìa?

Hai người sửa soạn chạy đi. Trần Lượng nói:

- Nhị ca khoan hãy chạy đã. Anh em ta ở trong lục lâm bao nhiêu năm mà chưa từng gặp việc này. Bên đại đạo, rất nhiều kẻ giả thần giả quỷ. Nếu thiệt là thần thì cũng không thể hại được người, nếu quả là yêu tinh quỷ quái thì chúng ta chạy cũng không khỏi. Chúng ta bặm gan hỏi thử xem!

- Đúng!

Lôi Minh đồng ý và hai người cùng rút dao ra lớn tiếng quát:

Trước mắt ta là thần thì hãy về miếu! Nếu là quỷ thì hãy về mồ! Anh em ta cũng là người lục lâm, không làm việc thương thiên bại lý, chúng ta cùng mi xưa không oán, nay không cừu, đừng nhát ta mất công.

- Té ra là Lôi Minh, Trần Lượng.

Nói xong câu đó lặng lẽ rút lui vào trong rừng. Lôi Minh, Trần Lượng trong bụng nghĩ thầm: "Lạ thiệt, sao hắn biết được hai đứa mình là Lôi Minh, Trần Lượng kìa!"

Hai người đứng ngơ ngác tại đó không bao lâu thì thấy một người từ trong rừng đi ra. Người này đầu đội khăn tráng sĩ màu xanh, mặc áo cùng màu, nói:

- Té ra là Lôi gia với Trần gia.

Lôi Minh, Trần Lượng nhìn kỹ, đó chính là tên tiểu phổ ky của giới lục lâm, họ Vương, tên Tam Hổ, ngoại hiệu Vân trung hỏa. Lôi Minh, Trần Lượng nói:

- À, thì ra là Vương Tam Hổ, ngươi làm cái gì vậy?

- Tôi bất đắc dĩ phải làm như vậy. Nhà tôi ở huyện Giang Âm này, trong nhà có bà mẹ già hơn 70 tuổi bị bệnh nặng mà không có tiền để sinh sống. Tôi ở đây giả làm thần nhưng không hề nhát khách đi lẻ, vì sợ người ta chết bất tử. Tôi thấy có hai ba người mới xuất hiện, cũng không làm hại họ, chỉ cần có chút tiền bạc áo quần thôi. Không ngờ hôm nay lại gặp hai vị.

Lôi Minh, Trần Lượng nói:

- Chúng ta muốn hỏi thăm ngươi một việc, ngươi là người địa phương này chắc biết. Ở Bát Lý Phố, cửa nẻo đóng kín mà hai mạng người bị giết, mất đi 100 lượng vàng. Vụ án đó ai làm, ngươi có biết không?

- Vụ này tôi có biết. Hai vị không biết à? Người gây ra vụ án cũng là người Tây Xuyên, anh em kết nghĩa với hai vị đó mà!

- Trong số anh em kết nghĩa với chúng ta đâu có ai tài như vậy. Ngươi nói người đó là ai?