Trước Hình đình, pháp thuật kinh gian đảng

Thỉnh Tế Công, Thần Phương mua lương tâm

Tế Điên la lên:

- Oan ức cho tôi quá, rồi chạy đến đưa tay níu kiệu lại. "Rắc" một tiếng, đòn khiêng kiệu bị gãy đôi, kiệu xô về phía trước, Hình đình đại nhân cơ hồ bị lọt ra ngoài. Ông ta ở trong kiệu bị ùa tới trước, chiếc mũ nhị phẩm rớt ra lăn tròn rơi đúng vào hủ nước tiểu. Kiệu không ngồi được, mũ sa cũng đội không được, Lục Bính Văn tức giận đùng đùng, hét bắt Hòa thượng trói lại, còn chính mình lội bộ về Ban phòng. Quan nhơn nói:

- Này Hòa thượng, ông lớn mật dữ a, dám bẻ nát kiệu của Hình đình đại nhân, lát nữa ông đây có nhiều điều vui lắm đấy!

- Ta cũng không biết tại sao mình mạnh như vậy! Tế Điên nói, làm cho đại nhân phải lọt ra ngoài!

Lát nữa ông gặp đại nhân cũng nói như vậy, đừng nói khác nhé!

- Cái đó tự nhiên rồi.

Đương nói tới đó thì nghe tiếng hiệu lịnh vang lên báo hiệu đại nhân thăng đường. Lục Bính Văn tức giận quá, vào nha môn đổi mũ khác, lập tức truyền lệnh thăng đường, kêu đem Hòa thượng lên. Quan nhơn lập tức đưa lên. Lục Bính Văn dự tính là đưa Hòa thượng lên nạt nộ một hồi, đánh một trận cho hả tức. Nào ngờ đưa Hòa thượng lên, Lục Bính Văn chưa kịp nói thì có một gia nhân ở một bên kề tai nói nhỏ:

- Thưa đại nhân, ông Hòa thượng này đánh không được đâu. Ông ấy là Tế Công ở chùa Linh Ẩn, là thế tăng của Tần Thừa tướng đấy. Đại nhân đánh ông ta há chẳng phải là làm nhục Tần Thừa tướng hay sao?

Lục Bính Văn nghe nói, trong bụng nghĩ thầm:

- "Coi bộ Ông ta phóng đãng bất kể, dám có thể là thế tăng của sư bá mình lắm đa? Làm sao mà đánh được bây giờ?". Không biết làm sao, đánh không được làm sao hả giận, mới nói:

- Này Hòa thượng, ông là người xuất gia không nên làm việc lỗ mãng như vậy! Có việc gì oan uổng, thủng thỉnh hãy nói nhé!

Nếu Hòa thượng đáp:

- "Tôi cũng không phải cố ý, xin đại nhân đừng giận". Lục Bính Văn sẽ xuống đài nói:

- "Ông đã không cố ý, ta nghĩ ông là người xuất gia, không nỡ bắt tội ông. Thôi, ông đi đi, từ đây về sau nên an phận nhé!". Như vậy kể như xong rồi.

Nào ngờ Hòa thượng không nói như vậy mà lại nói:

- Hòa thượng ta thật là oan uổng. Tối hôm qua, chùa chúng ta lãnh một cái đám, mời bảy vị tụng ba xấp kinh, trong chùa ta bận quá, đi không đủ số, còn thừa lại bốn ông Hòa thượng thêm một ông cạo tóc nữa thành năm người. Tụng xong ba xấp kinh, nhà chủ nói:

- Chúng tôi có nấu một nồi cơm để cho các Hòa thượng ăn, nhưng phải tụng thêm một đàn thí thực nữa. Mấy ông Hòa thượng ta đang đói như điên, nghe nói có cơm ngon canh ngọt thì tụng thêm một đàn thí thực có kể số gì! Nào ngờ tụng đàn thí thực xong, gia chủ ngoảnh mặt làm ngơ. Họ nói:

- Thầy chủ lễ giọng không ngọt. Rồi không chịu chi tiền, lại còn đánh Hòa thượng chúng ta nữa. Ta đến kêu oan, cũng không biết do sức mạnh nào đó làm cho đại nhân rớt ra ngoài kiệu như vậy.

Lục Bính Văn nghe Hòa thượng nói những lời không giống như ý mình, trước mặt rất nhiều người nếu không đánh Hòa thượng, làm sao chịu được! Lục BínhVăn nghĩ thầm:

- "Ta đánh ông Hòa thượng trước rồi sẽ nói sau. Nếu Tần Thừa tướng có hỏi thì ta đến trước Tần tướng xin tội là xong, bảo là mình không biết vì ông ấy mà cách chức của mình". Nghĩ rồi vỗ kỉnh đường cái chát, nói: