Trúng gian kế, lầm vào Hợp Hoan lầu

Nghe tin dữ, tìm thầy chùa Linh Ẩn

Thấy Vương Thắng Tiên vèn rèm kiệu lên xem, Châu thị rất đỗi ngạc nhiên, lật đật hỏi:

- Ơ, đây là đâu vậy?

- Hai người vú em ở một bên chạy lại, nói:

Đại nhưng nhưng muốn hỏi tôi xin bảo cho biết: Chồng của nàng đã dây vào việc quan, bị nhốt trong ngục rồi. Thái tuế gia chúng tôi đây họ Vương, là anh em với Tần Thừa tướng đương triều, hiện giữ chức Đại lý tự chánh đường, từ lâu ngưỡng mộ dung nhan xinh đẹp của nhưng nhưng mới đặc biệt rước nhưng nhưng về đây cùng thái gia chúng tôi hảo hợp bách niên giai lão. Hạng người như nhưng nhưng vào đây mặc sức mà hưởng vinh hoa phú quý. So sánh cuộc sống với Đậu Vĩnh Hàng thật là sang trọng gấp trăm ngàn lần!

Châu thị nghe nói câu đó, khác nào té từ lầu cao muôn trượng, ngồi thuyền trôi trên thác dốc, dù không phải là hàng môn đệ thư hương, Châu thị cũng vốn là con nhà căn bản, giữ đúng lễ nghi, lập tức nổi giận, toàn thân run rẩy, nói:

- Hay cho tên ác bá, mi đã làm quan chức của triều đình, đáng lẽ phải tu phước hành thiện, lại vô cớ mưu đoạt vợ con nhà lành, làm những chuyện thương thiên bại lý như vậy sao? Chồng của ta đã bị ngươi hãm hại rồi, tánh mạng ta đây không còn thiết sống nữa!

Nói rồi đưa tay cào lên mặt mình muốn đập đầu chết. Vương Thắng Tiên nhìn thấy Châu thị là người dung nhan xinh đẹp, tuyệt thế vô song, nay lại tự hủy hoại như thế, nên lật đật kêu vú em áp lại ngăn cản, rồi kéo vào lầu Hợp Hoan khuyên giải. Vú em nắm chặt tay Châu thị lại trói ghịt ra sau lưng. Châu thị thân thể vốn yếu đuối, đâu thể vùng vẫy được, các vú em khiêng Châu thị vào trong Hợp Hoan lầu ở hoa viên, rồi cho bốn năm người lanh lợi theo khuyên giải. Châu thị buột miệng mắng thậm tệ. Các vú em luân phiên nhau mỗi người nói một câu làm Châu thị tức giận mặt mày đổi sắc nói:

- Nhà ai mà không có vợ trẻ, con gái lớn? Vú em các ngươi tuổi cũng không còn nhỏ nữa, đáng lẽ phải nói những lời đức hạnh, các ngươi muốn làm đẹp lòng tên ác bá nên thấy ở đâu có vợ trẻ gái lớn thì đưa đến cho tên ác bá thành thân để hưởng phước phải không?

Các vú em nghe nói, đáp:

- Đại nương tử, nàng đừng mắng nhiếc chúng tôi như vậy. Thái gia bảo chúng tôi đến khuyên nàng, chúng tôi cũng thấy là phải! Nếu nàng không chịu nghe, chọc giận đến thái gia, nàng bị ăn một trận đòn roi ngựa chừng đó nàng cũng chịu thôi; còn nếu nàng có bị đánh chết thì đem thây vùi ở trong hoa viên, nàng cũng bị chết uổng thôi, ai sẽ báo cừu cho nàng?

- Ta tình nguyện chết, các ngươi đừng nói gì nữa!

Lại nói về Châu lão bà, thấy vợ Đậu Vĩnh Hàng đi rồi, bèn đóng cửa lại, giây lát Châu lão đầu uống trà trở về, Châu lão bà nói:

- Ông về đúng lúc, Đậu đại gia ở cùng phố chúng ta mắc phải việc quan rồi. Hồi nãy bên Trần gia và Dương gia sai người đem kiệu rước Đậu nhưng nhưng đi, cũng không biết Đậu đại gia tại sao lại mắc việc quan như thế.

Châu lão đầu nghe nói, ngạc nhiên hỏi:

- Trần gia Dương gia đích thân đến rước phải không?

- Không phải! Chỉ sai một gia nhân đến rước.

- Đã không phải là Trần gia, Dương gia đích thân đến đón, bà đáng lẽ không cho đi mới phải! Ở thành Lâm An có bốn tên ác bá thường thường bày mưu gạt gẫm phụ nữ nhà lành. Thảng như Đậu đại nhưng nhưng bị vào tròng của chúng, lại tuổi nhỏ, chúng ta sẽ thưa kiện ai đây? Bà già từng tuổi này mà không biết thận trọng gì cả!