Thiết thiên vương cảm nghĩa tình Ngưu Cái

Hắc diện báo hàm oan bị gia hình

Dương Mãnh bị Ngưu Cái ném ra khỏi vòng, mất mặt quá, rút dao định liều chết với Ngưu Cái. Trần Hiếu lật đật nắm kéo lại, nói:

- Hiền đệ không nên làm như vậy! Thứ nhất là anh ta có vẻ khờ khạo, thứ hai là bọn ta không tiện thử sức với anh tạ Người lớn không thấy lỗi của người nhỏ, trong lòng Tể tướng phải bao dung, cần gì phải làm như thế. Thôi, chúng ta đi đi.

Trần Hiếu nói rồi kéo Dương Mãnh bỏ đi. Ngưu Cái tức giận không thèm luyện võ nữa, cầm hơn 500 tiền đi về phía trước. Đang đói bụng, thấy một hàng bánh nướng, Ngưu Cái nói:

- Lấy cho ta mấy chiếc.

Người bán lấy một cọc 5 cái 10 thành ra 50 cái, Ngưu Cái bỏ vào tay áo tiễn tụ bào, thảy cho người bán bánh hơn 200 tiền rồi bỏ đi. Người bán bánh nói:

- Đại gia, tiền này chưa đủ.

- Ta có bao nhiêu đó, ngươi chịu không chịu thì thôi.

Nói xong chạy đi. Người bán bánh muốn đuổi theo nhưng không ai coi hàng. Ngưu Cái chạy một mạch về phía trước, gặp một tiệm bán thịt dê mới ra lò, Ngưu Cái nói:

- Cục này để tôi, cục kia để tôi.

Chưỡng quỹ tiệm thịt dê gắp đưa cho anh tạ Ngưu Cái cầm 5 cục thịt thảy ra 300 tiền rồi đi. Người bán thịt dê nói chưa đủ, Ngưu Cái co giò chạy tuốt, người bán thịt dê đuổi theo không kịp. Ngưu Cái cầm bánh và thịt dê đến một ngõ kẻm, thấy trước nhà kia có một con ngựa đá, bèn đem bánh để trên đầu con ngựa đá, định ngồi xuống ăn, nào ngờ bánh rớt xuống đất, có một con chó nhìn thấy ngoạm lấy cái bánh nướng chạy đi. Ngưu Cái nói:

- Hay cho con chó này, tao chưa ăn mày dám giựt ăn hả? Tao đập chết mày mới được.

Nói rồi xách côn rượt theo, không kể đến số bánh nướng và mấy miếng thịt gác trên ngựa đá còn hay mất. Con chó bị rượt chạy lui chui tọt vào lỗ chó của nhà kia mất dạng. Ngưu Cái thấy vậy la lên:

- Hay cho con chó này, ta phải đi kiếm chủ mày bắt họ bồi thường cho tao mới được.

Nói rồi đứng ở trước cửa kêu lớn:

- Chủ chó đâu ra đây!

Kêu hai tiếng liên tiếp mà không có ai trả lời. Ngưu Cái bèn lấy côn đập cửa đùng đùng. Nhà ở trong cửa đó là nơi ở của Đả hổ anh hùng Đậu Vĩnh Hành. Dương Mãnh, Trần Hiếu vừa mới đến đang nói chuyện với Đậu Vĩnh Hàng về việc giúp đỡ ở diễn trường, gặp một người mãi võ không thông tình lý gì hết, thiệt là đáng giận. Đang nói tới đó thì nghe bên ngoài dộng cửa đùng đùng và tiếng la:

- Chủ chó đâu mau ra đây!

Dương Mãnh nói:

- Ai đập cửa vậy? Chúng ta ra xem thử!

Nói rồi ba người cùng đi ra mở cửa xem, thì ra chính là người mãi võ khi nãy. Trần Hiếu nghĩ thầm: "Cái này thì quá lắm, theo đến tận cửa đây mà!". Trần Hiếu lấy mắt ra hiệu, Đậu Vĩnh Hàng vòng lại phía sau lưng nắm tóc Ngưu Cái ghị xuống, Dương Mãnh nắm chặt hai tay Ngưu Cái, Trần Hiếu nắm cặp đùi, quật Ngưu Cái xuống. Ba người nắm một người, đè chặt Ngưu Cái ở dưới. Ngưu Cái chỉ la:

- Hay cho chủ chó, chẳng biết lễ nghĩa gì ráo, đằng kia ta còn bánh nướng và thịt dê nữa đấy!

Đậu Vĩnh Hàng nói:

- Chủ chó cái gì? Nói bậy bạ không. Trước hết trói hắn lại bỏ trong viện, tạm thời chúng ta ăn uống cái đã rồi sẽ hỏi hắn sau.

Ba người đóng cửa lại, đem cây côn dựng vào vách tường, rồi kéo vào nhà dọn tiệc ăn uống. Vừa uống được hai ly rượu nghe bên ngoài có người gọi: