Tôn Đạo Toàn hét đuổi yêu hòa thượng

Châu Đắc Sơn cùng khốn gặp người khi

Vị hòa thượng ở chùa Bạch Ngư gặp quan Tri huyện coi như chẳng ra gì, chẳng những không sợ mà còn cười ha hả nói:

- Quan huyện thái gia, ông đến đây chắc là vì vụ án của Vương Thắng Tiên, chớ gì? Vụ án đó do chính sái gia làm đó. Ông đến đây muốn làm gì ta?

Quan huyện thấy sự tình không ổn ấy, sợ đến xanh cả mặt, vội nói:

- Hòa thượng, ông nhìn lầm rồi, tôi đâu phải là quan huyện, tôi là khách thương đi đường mà!

Hung tăng cười ha hả, nói:

- Ông không cần chối, huyện Tiền Đường ta thường đi qua luôn.

- Hòa thượng, ông không nên nhận lầm người như thế. Tôi xin cáo từ về đây.

Nói rồi đứng dậy định đi ra ngoài. Hòa thượng nói:

- Đâu có thể đi được? Hôm nay ông tự dẫn xác đến chùa ta thì đừng hòng chạy trốn. Việc này kêu là: "Thiên đường có nẻo ông không đến, Địa ngục kín bưng muốn nhảy vào". Đồ đệ đâu? Trói tên tặc quan này lại cho ta!

Lập tức chú tiểu từ bên trong chạy ra trói huỵch cánh chõ huyện quan lại!

Vị hòa thượng ở chùa Bạch Ngư tên là Nguyệt Minh, ông ta có ba người sư đệ tên là Nguyệt Lãng, Nguyệt Không và Nguyệt Tịnh. Nguyệt Không và Nguyệt Tịnh không ở trong chùa, chỉ còn lại Nguyệt Lãng thôi. Hai vị hòa thượng này chính là bọn mê tửu sắc. Trong chùa có làm một hầm vách đôi để giấu mấy người phụ nữ đều là mua về ở xóm yên hoa. Hai vị này đều có yêu thuật tà pháp. Ngày kia họ đến Tây Hồ dạo chơi, gặp ái thiếp của Vương Thắng Tiên là Điền thị đang ngồi kiệu, mười phần xinh đẹp, hai vị hòa thượng này thấy được phát động dâm tâm, Nguyệt Minh nói:

- Này sư đệ, chú xem giai nhân này thật là tuyệt sắc, chúng mình hãy thi triển pháp thuật cướp quách nàng ta đi.

Tức thì đất bằng nổi trận quái phong lôi Điền thị từ trong kiệu ra vác chạy đi. A hoàn vú em thấy vậy sửa soạn la, bị hòa thượng rút giới đao ra giết chết. Đem Điền thị về chùa, hòa thượng nói:

- Nếu nàng không thuận nghe ta, ta sẽ giết chết.

Điền thị vốn xuất thânn từ ca kỹ, có gì mất mà chẳng thuận theo, hiến dâng đủ kiểu cho hai vị hòa thượng. Hai vị hòa thượng cứ tưởng việc này không ai biết, nào ngờ bị Tế Điên chỉ ngay ra. Hôm nay Nguyệt Minh thấy Tri huyện đến, vì ông ta thường thấy quan huyện thăng đường xử án để tự do ai muốn xem thì xem, nên biết mặt quan huyện. Nguyệt Minh nghĩ thầm: "Ông ta đã đến đây rồi, không thể nào thả ông ta về được. Chi bằng trảm thảo trừ căn để khỏi còn mầm sẽ mọc lại; thả cọp về rừng, mài giũa nanh vuốt, quyết định sẽ hại người".