Ngọc diện hồ lên Thanh cung hỏi đạo

Tế Thiền sư nói Thiên Thai hội tiên

Lão tiên ông dặn bảo đạo đồng mời thỉnh Tế Điên vào, vì trong bụng nghĩ: "Để ta gặp Tế Điên xem là hạng người nào? Nếu là Đại lộ Kim tiên thì trên đầu có khí trắng, nếu là Tây phương La Hán thì trên đầu ắt có Phật quang, kim quang, linh quang; nếu lày yêu tinh chắc chắn có khí đen; nếu là phàm phu tục tử ta cũng xem thấy biết". Đang lúc suy nghĩ như thế thì thấy Tế Điên từ ngoài đi thẳng vào. Lão tiên ông xem thấy là một kẻ phàm phu tục tử, trong bụng nghĩ thầm: "Nghe tên không bằng mắt thấy, thấy mặt hơn là nghe tên. Chữ Đạo Duyên, Trương Đạo Linh quả là kẻ bất tài mới bị nhục về tay ông ta như thế, thực đáng tức cười quá!". Lão yêu hồ thấy Tế Điên cũng nghĩ giống như vậy: "Xem ra ông ta chỉ là một kẻ phàm phu tục tử mà sao bọn đồ đệ mình khống dám chống lại ông ta kìa?". Tế Điên bước tới hạc hiên, ngước mắt lên quan sát. Tòa viện này là phòng chái phía Đông, phòng Bắc có năm gian đều mờ mờ tranh tối tranh sáng. Nơi hạc hiên ở Bắc thượng phòng, tấm rèm được cuốn cao lên, dựa tường phía Bắc là một cái bàn bên trên có rất nhiều kinh sách, trong đó có Đạo Đức kinh 5.000 lời của Lão Tử. Ở giữa treo Càn khôn ảo diệu đại hồ lộ Phía đàng kia là một bàn bát tiên với hai ghế dựa. Ngồi trên chiếc ghế ở đầu này là một vị đạo cô chừng 40 tuổi, da mặt sáng sạch toát ra vẻ trẻ trung và đẹp đẽ. Bà ta đầu đội mũ đạo sĩ bằng vãi xanh, mình mặc đạo bào màu lam để lộ cổ áo màu xanh, vớ trắng vân hài. Ngồi nơi đầu kia bàn là lão tiên ông. Tế Điên nhìn thấy, nói:

- Qúi hai ông bà mạnh khỏe hỉ?

Ngọc diện lão hồ nghe nói câu đó mặt đỏ rần. Lão tiên ông nghe nói, "a" lên một tiếng, hỏi:

- Có phải Tế Công ở chùa Linh Ẩn đến không?

- Đâu dám! Thưa tiên ông, tôi là Tế Điên.

Tiên ông kêu:

- Đạo Tế!

- Ôi hay quá, Thái duyệt!

- Điên tăng!

- Mao đạo!

- Điên tăng thật lớn mật!

- Mật nhỏ làm sao dám đến đây?

Lão yêu hồ nói:

- Ta tưởng Tế Điên Hòa thượng là thế nào ấy! Dè đâu là một ông thầy chùa ăn mày. Ngươi hãy xem lại mình kìa! Tăng y rách nát thiệt hết chỗ nói!

Tế Điên cười nói:

Đừng cười rách nát chiếc Tăng y,

Đâu biết Tăng y quá diệu kỳ,

Ba vạn sáu ngàn khung lỗ nhỏ,

Kèm theo sáu bốn miếng khảm ly,

Mở ra che kín trời cùng đất,

Thu vào tay áo của Tăng y,

Đông ấm, Hè lương, Xuân dễ chịu,

Mùa Thu trùng rệp lánh xa nghì,

Có người muốn hỏi bao nhiêu giá?

Vạn lượng vàng ròng khó rớ chi!