Tu Duyên công tử chầu Bửu Duyệt

Tri Giác La Hán gặp Côn Lôn

Tế Điên đang điếm tiền, sáu ông Hòa thượng hóa tiểu duyên áp tới hỏi:

- Hay cho ông Hòa thượng, ông cầm tiền của chúng tôi quăng đi đâu mà còn lại chỉ mấy đồng này?

Ông Hòa thượng ấy chạy lại đánh một thoi. Tế Điên nói:

- Chúng ta một chọi một, đánh nhau nhé!

Sáu ông Hòa thượng vây lấy Tế Điên lại đánh. Ai muốn đánh Tế Điên một thoi, tất bị trả ngay một thoi. Sáu người đều không ai chiếm được phần hơn. Đang đánh nhau tưng bừng thì từ phía Bắc đi lại hai cỗ ngựa mà người cỡi chính là Vương Hiếu và Vương Phúc. Vương viên ngoại thấy ngựa của Lý Tu Duyên lồng lên chạy khan, lật đật sai gia nhân đuổi theo. Hai vị quản gia đang đi tìm kiếm, thấy Lý công tử lại mặc tăng y rách nát đang đánh nhau với sáu ông Hòa thượng. Vương Hiếu lật đật xuống ngựa, nói:

Đừng đánh, đừng đánh nữa!

Các vị Hòa thượng kiếc nói với Vương Hiếu:

- Chú đừng xía vô, ông ấy gạt lấy hết tiền của chúng tôi đó!

- Các ông đừng nói bậy, còn chưa chịu cút đi hả? Đây là công tử của chúng ta mà.

Mấy ông Hòa thượng nghe nói không dám đánh nữa. Vương Hiếu nói:

- Mấy vị muốn tạo phản mà! Chưa chịu cầm tiền đi sao?

Các vị Hòa thượng nghe nói thế, mỗi người cầm lấy 200 tiền lục tục rút lui êm. Vương Hiếu nói với Tế Điên:

- Thưa công tử, nãy giờ đi đâu?

- Ta cùng mấy ông Hòa thượng lên Đổng gia trang hóa duyên, lãnh một cái bánh bao và 200 tiền.

- Ôi công tử ơi, công tử không sợ người ta cười cho à? Nào có phải là ai xa lạ đâu! Đổng viên ngoại là chỗ thân thích với chúng ta mà! Còn ngựa của công tử đâu rồi?

- Ta treo ở trên cây bên kia kìa.

- Hồi nãy chúng tôi đi qua đó sao không thấy?

Tế Điên lấy ta chỉ, nói:

- Chớ không phải kia à?

Vương Hiếu, Vương Phúc ngoái lại nhìn, quả nhiên thấy ngựa bị cột trên cây, mới hè nhau lên cây mở ngực xuống. Tế Điên thót lên ngựa cùng gia đinh trở về. Vương viên ngoại hỏi: