Tế Điên thi pháp trị yêu phụ

La Hán về nhà thăm cậu mợ

Sau khi yêu tinh hiện nguyên hình, Tế Điên xem lại là một con hương chương (cheo thương). Con hương chương này là đồ đệ thứ ba của Ngọc diện Lão yêu hồ ở Thiên Mẫu cung sau núi Thiên Thai, nó có 3.500 năm đạo hạnh. Lão yêu hồ này là con gái của Ngũ Vân lão tổ ở Ngũ Vân động trên núi Ngũ Vân, tự xưng là Ngọc diện trường thọ tiên cộ Con hương chương này thường đến am Thanh Tịnh nghe kinh. Về sau mới nghĩ: "Chi bằng mình lạy lão ni cô này làm thầy để học kinh với bà". Nghĩ rồi bèn lắc mình biến ra một nàng thiếu phụ xinh đẹp đến lạy lão ni cộ Nó thưa rằng mình ở phía Bắc thôn Vĩnh Ninh, chồng đã qua đời, mẹ chồng ép cải giá không chịu, nên muốn lạy lão ni cô làm thầy, tình nguyện sớm hôm tụng niệm, khuya tối hương đèn hầu hạ Tam bảo. Nó tự xưng là họ Chương tên Hương Nương. Lão ni cô Diệu Huệ tin là thiệt, chớ đâu biết nó là yêu tinh, mới thâu nhận nó làm đồ đệ. Nào ngờ Hàn Văn Mỹ gặp nó để ý tương tư, cậy lão ni cô làm mai giùm. Lão ni cô sợ Hàn Văn Mỹ chết, vợ chồng Hàn Thành sẽ tuyệt tự, do hảo ý mới làm mối cho Hàn Văn Mỹ. Nay con hương chương gặp Tế Điên cầu xin tha mạng. Tế Điên nói:

- Mi muốn tha mạng cũng được đi. Mi làm cho ta việc này mới được.

- Chỉ cần Thánh tăng tha mạng, có việc gì xin Thánh tăng cứ sai bảo.

- Mi hãy kề tai nghe ta dặn như vầy… như vầy… rồi làm đúng y như vậy ta sẽ tha mạng cho.

- Thánh tăng dặn như thế nào, con sẽ làm như thế ấy.

- Mi đã hứa như thế thì hãy đi đi. Chúng ta sẽ gặp nhau ở đó.

Hương chương lập tức lắc mình biến đi mất. Tế Điên lúc đó mới cứu tỉnh Tôn Đạo Toàn lại. Tôn Đạo Toàn tỉnh lại, mở mắt ra thấy Tế Điên đứng một bên mình, liền lật đật trỗi dậy hành lễ sư phụ. Tế Điên nói:

- Ngươi thiệt là vô cớ xía vô chuyện tầm ruồng. Thiệt là: "Thị phi chỉ tại nhiều bép xép. Phiền não đều do lỗi khoe mình" mà. Không có bao nhiêu tài năng mà lại dám đi bắt yêu! Bắt yêu không được, suýt chút nữa bị yêu ăn thịt.

Tôn Đạo Toàn nói:

- May nhờ có sư phụ đến kịp cứu cho, nếu không, chắc mạng con đi đứt rồi!

- Ngươi bắt yêu để nhà người ta đánh đuổi ra thì còn mặt mũi nào thấy người ta nữa? Để ta nâng đỡ chọ Ngươi phải giả dạng làm thần tiên mới được!

- Thưa sư phu, con phải giả dạng làm thần tiên như thế nào?

- Ngươi hãy ghé tai vào đây làm theo lời ta dặn như vầy… như vầy… là có thể giả dạng thần tiên được.

Tôn Đạo Toàn gật đầu đồng ý. Tế Điên nói:

- Ngươi đi đi, ta còn có việc của ta.

Tế Điên ra khỏi miếu Sơn Thần thẳng đến Hải Sanh kiều, ở phía Tây đường có một quán rượu hiệu là Phụng Minh Cự Lúc đầu quán rượu này do ba người Hàn Văn Mỹ, Vương Toàn và Lý Tu Duyên mỗi người bỏ ra 300 lượng để mở ra. Họ không lấy lời, chỉ cốt làm cho tiêu khiển thôi. Về sau Lý Tu Duyên bỏ đi, Vương Toàn cũng không đến quán coi ngó nữa. Hàn Văn Mỹ bị bệnh mới đem tiệm này giao cho gia nhân là Vương Lộc coi sóc. Xưa nay tính Vương Lộc không thích làm ăn, chỉ ham đánh bạc thôi. Hiện nay Vương Toàn đi tìm Lý Tu Duyên. Vương Lộc không có người kềm chế, tự ý muốn làm gì thì làm, có bao nhiêu tiềm thu được đều đánh bạc hết. Phía sau tiệm có một sòng bạc, phía trước là phòng chưởng quỹ. Phổ ky đều bỏ đi hết, chỉ còn một phổ ky nhỏ. Hôm đó Vương Lộc đang ngồi ở bàn chưởng quỹ, thấy từ ngoài đi vào một ông Hòa thượng kiếc. Hòa thượng nói:

- Ối chào, mệt quá! mệt quá!

Vương Lộc cũng không nhận ra là Lý Tu Duyên vì Tế Điên một là bỏ nhà đi đã mấy năm rồi, hai là dưới hình thức Hòa thượng, mặt mày lem luốc nên không nhìn ra là ai. Vương Lộc hỏi:

- Đại sư phó đến uống rượu hả?

- Uống rượu! cho hai bầu đi!

Vương Lộc đem hai bầu ra. Tế Điên uống xong lại kêu hai bầu nữa. Uống xong lại kêu bốn bầu nữa. Tế Điên đứng dậy định đi. Vương Lộc nói:

- Đại sư phó, làm sao mà đi vậy?