Tôn Đạo Toàn bắt yêu bị hại

Tế Thiền sư kéo thuyền đền ơn

Tôn Đạo Toàn đang đi tới trước, bỗng nghe sau lưng có một trận quái phong ập tới trước, cuốn theo cát bay đá chạy tứ tung. Tôn Đạo Toàn nghe trong trận gió ấy có mùi hương lạ sực mũi bèn nghĩ bụng: "Không xong rồi! Con yêu tinh này đuổi theo mình, chắc nó muốn đối địch với mình đây". Đương nghĩ như vậy thì nghe phía sau có tiếng người nói:

- Hay cho Tôn Đạo Toàn, mi chạy đi đâu? Tiên cô nương trước kia cùng mi không oán, gần đây không thù, mi lại phá hư việc của ta, làm nát kim ngọc lương duyên của ta! Mấy năm nay tiên cô chưa ăn thịt người, hôm nay đại khai sát giới, ăn thịt ngươi một bửa mới được.

Tôn Đạo Toàn ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên là thiếu phụ ấy đuổi theo thật, bèn rút kiếm ra chỉ, nói:

- Hay cho con yêu quái lớn mật, dám đối nghịch với sơn nhân chớ! Ta hôm nay kết thúc tánh mạng của mi đây.

- Chớ không phải tiên cô ta tìm mi, vì mi vô cớ phá hoại quỷ thai, làm hư việc của ta, ta đâu có tha mi được!

Tôn Đạo Toàn hươi kiếm chém tới, yêu tinh tràn mình tránh khỏi rồi vẫy tay vung lên một viên Hỗn nguyên như ý thạch, viên đá này có thể tùy ý lớn nhỏ, đang ở trên không giống như một tòa Thái Sơn nhắm ngay đầu Tôn Đạo Toàn đánh xuống. Tôn Đạo Toàn cũng có chút tài năng, được Quảng Pháp chơn nhơn Thẩm Diệu Lượng truyền cho, thấy viên đá đánh xuống đầu, lật đật niệm chú hộ thân, hươi kiếm chỉ một cái, hô "Sắc lịnh", lập tức viên đá tia ra một đạo hào quang rơi ngay xuống đất. Yêu tinh thấy vậy, nói:

- Hay cho Tôn Đạo Toàn, mi dám phá pháp bửu của tiên cô hử?

Lập tức vẫy tay một cái. Tôn Đạo Toàn nhìn thấy vô số loài trùng dài rắn dữ định áp lại cắn mình, biết đó là phép mà mắt, lập tức cắn chót lưỡi phun ra một cái, những loài trùng dài rắn dữ ấy hiện lại nguyên hình toàn là giấy. Yêu tinh bừng bừng nổi giận, mắng:

- Tôn Đạo Toàn, mi dám phá pháp thuật của tiên cô hử?

Nói xong phùng bụng há miệng phun ra một luồng hào quang, đó là nội đơn ba ngàn năm tu luyện của nó. Tôn Đạo Toàn lập tức cảm thấy thân thể tê rần, té ngã xuống đất. Yêu tinh cưòi hà hà, nói:

- Ta tưởng đâu mi có nhiều tài năng, té ra chỉ có bấy nhiêu đó! Hôm nay ta chén mi một bữa!

Nói rồi xách Tôn Đạo Toàn chạy về miếu Sơn Thần đem bỏ tuốt vào bên trong. Yêu tinh đóng cửa lại, tính hiện nguyên hình ăn thịt Tôn Đạo Toàn. Đương lúc đó ngoài cửa có tiếng cười hà hà, nói:

- Hay cho loài nghiệt chướng, to gan thiệt! Dám tính ăn đồ đệ của ta hả? Ra đây, Ta cho mi biết tài năng cao thấp!

Yêu tinh nghe nói bước ra ngoài xem, thấy người đến là một ông Hòa thượng kiếc.

Tế Điên ở núi Bát Quái, sau khi sai Ngộ Thiền đi rồi mới cáo từ Khảm ly chân nhân Lỗ Tu Chơn. Lỗ Tu Chơn nói:

- Thánh tăng đừng ngại cứ ở miếu này thêm mấy ngày nữa để chúng ta cùng luận đạo.

- Ta có việc gấp cần phải làm, chúng ta còn có ngày gặp lại mà!

Tế Điên rời núi Bát Quái đi tới trước, đến một bến đò nhỏ gặp Vương Toàn và Lý Phúc đang bước vào quán rượu, Tế Điên cũng vén rèm bước vào theo. Vương Toàn, Lý Phúc ngồi xuống định gọi một bàn rượu, Tế Điên bước lại nói với Vương Toàn:

- Bà con mới đến à?

Vương Toàn nhìn lại, thì ra là vị Hòa thượng kiếc mình đã gặp trong rừng ở huyện Tiêu Sơn ngày nọ. Vương Toàn nói:

- Đại sư phó, người cũng mới tới hả?

- Hai vị đi bao nhiêu ngày mà mới tới đây à?

- Thôi đừng nhắc tới làm chi! Chúng tôi bị vụ án lầm ở Kim Sơn kẹt lại mấy hôm.

- Bà con ơi, hãy đi về nhà đi! Đừng kiếm em họ nữa. Kiếm cũng không gặp đâu. Cứ về tới nhà, người em họ sẽ về tới ngaỵ Về ngày nào thì người em họ sẽ về tới ngày đó.

- Phải, Phải! Đại sư phó ăn cơm chưa?