Các gia nhân lòng trung bảo hộ chủ

Tôn Đạo Toàn vâng lệnh thầy cứu người

Trương Sĩ Phương đi thương lượng với nhà đám nhà đồ xong, cầm về hai hóa đơn nhưng không đặt tiền cọc. Bốn trăm lượng bạc hắn vẫn giữ trong người, trở về gặp Vương thái thái. Thái thái hỏi:

- Con ơi, con đi thương lượng giá với nhà đám nhà đồ xong chưa?

- Thưa cô, cô khỏi bận tâm, con làm việc gì chắc chắn là phải rực rỡ mới được. Nhà chúng ta cất rạp không thể để cho thiên hạ cười chê! Con tính là phải cất rạp cao ráo, đều lợp ngói. Trước sau có phòng khách, hai cái đều dừng chiếu nhuyễn, chẳng cho lổ đầu gỗ bằng cách trang trí những hoa tươi với cửa sổ bằng pha lê ở bốn phía. Thiên tĩnh ngũ sắc, trên cửa vào làm một cỗ lầu, gắn hoa tươi và trang trí lụa màu rực rỡ. Tòa thí thực bên trong làm một hoa tòa lớn gắn lụa ngũ sắc chung quanh. Cửa vòng cung có lan can. Cửa vòng trước bàn linh hình mặt trăng bằng pha lê gắn kèm những dải lụa. Xung quanh nguyệt đài có lan can bằng pha lệ Cái rạp này nếu để người khác đi đặt chắc phải đến 1.000 lượng, mà con đặt chỉ 800 lượng thôi, bớt được 200 lượng. Con sắp đặt công việc không để cho em con trở về mà ý oán trách.

Lão thái thái là phận đàn bà, làm sao biết được sự thật bên trong, nên chỉ nói:

- Có là bao, có là bao!

Vương Hiếu đúng kế bên đợi hắn nói xong mới hỏi:

- Trương công tử đặt ở nhà đám nào thế?

- Ta đặt ở nhà đám Thiên Hòa.

- Tôi cũng hỏi ở nhà đám Thiên Hòa các đồ vật y như công tử đặt không thiếu món nào hết mà giá chỉ có 400 lượng thôi. Xin hỏi công tử đặt nhà đồ bao nhiêu tiền?

- Ta đặt 1.600 lượng.

- Tôi cũng hỏi người ta có 800 lượng thôi. Đồ đạc mọi thứ giống y như công tử đã đặt.

Trương Sĩ Nguyên nghe nói ngạc nhiên, nghĩ thầm: "Tên tiểu tử này lanh lẹ thiệt". Nhưng cũng nói át:

- Cô đừng nghe bọn nó nói. Bọn nó tính hạ uy tín con đó. Tại tụi nó ưa đồ giả chớ không có chỗ nào rẻ như vậy đâu!

Lão thái thái nghe hắn nói như vậy, đằng hắng một tiếng rồi bảo:

Này Vương Hiếu, các người cần gì phải làm như vậy! Nó là cháu ruột của ta chẳng lẽ lại lận tiền như vậy sao? Thôi, các người hãy đi đi!

Vương Hiếu nghe thái thái bảo hắn chẳng thể gian lận tiền được, bèn nghĩ thầm: "Mình vì lòng tốt bỏ công ra mà thành công cốc thôi!", tức giận quày quả trở về. Các gia nhân ngồi bên góc cửa lớn, có người giận nói:

- Thằng tiểu tử Trương Sĩ Phương thiệt là lòng lang phổi chó mà!

Người thứ hai nói:

- Ta trông cho công tử chúng ta trở về để tên tiểu tử này xéo đi cho bọn ta đỡ phải cái nạn ông chủ thứ hai.