Trương Sĩ Phương gian tâm ếm ngày sanh

Đổng Thái Thanh yêu pháp bình bắt hồn

Trương Sĩ Phương viết giấy nợ xong hỏi lão đạo sĩ sẽ hại bằng cách nào? Lão đạo sĩ đáp:

- Chú chỉ cần cho ta biết tám chữ chỉ rõ ngày giờ tháng năm sanh của dượng chú, ta sẽ làm phép bắt hồn, trong bảy ngày ông ta sẽ chết.

- Dễ quá ha!

Nói rồi anh ta lập tức thẳng đến nhà Vương viên ngoại, ai nấy gặp mặt anh ta cũng có ý ghét. Vương Phước nói:

- Vương Hiếu, chú thấy tên tiểu tử kia lại đến nữa kìa! Thiệt không xấu hổ chút nào! Không đến mượn tiền cũng chộp cái gì đó.

Trước mặt hắn, mọi người không dám xài xể vì hắn dù gì cũng là cháu ruột của bà viên ngoại. Thấy hắn đến gần, các gia nhân đều chào:

- Công tử mới đến hả?

- Ừ, ta mới đến.

Hắn đáp lại và đi thẳng vào trong. Hắn vừa vào trong, mọi người mới nói lén:

- Tên tiểu tử này không hề làm gì tốt cả, sớm tối chỉ rượu chè thịt chó thôi.

Vương An Sĩ đang ăn cơm. Gặp mặt hắn, Vương An Sĩ chau mày. Trương Sĩ Phương nói:

- Dượng vừa mới ăn cơm à!

Vương An Sĩ nói:

- Thằng bé này, mi còn đến đây làm chỉ Ta thấy mi vừa giận lại vừa đau. Thấy cha mẹ mi chết, ta buồn hết sức, nhưng lại giận là mi không chịu lo làm ăn gì cả, chỉ rong chơi lêu lổng suốt năm! Nếu mi chịu khó làm ăn thì mấy cửa tiệm của ta giao mi quản lý hết, cho mi làm nên sự nghiệp. Không ngờ mi là con chó lác, cất đầu không nổi!

Trương Sĩ Phương đâu thích nghe những lời như thế, bỏ đi tuốt vào trong kiếm Vương thái thái. Vương thái thái gặp hắn nói:

- Thằng bé này lại tới nữa à? Chắc là không có tiền xài, đến xin tiền phải không? Ta chỉ có hai lượng bạc vụn cho cháu đây, cháu để dành mà ăn cơm. Ta cũng không dám cho nhiều. Cho nhiều rồi cháu xài bậy bạ hết.

Trương Sĩ Phương nhận bạc rồi nói: