Bạch Thủy Hồ mất tiêu Liệt Hỏa kiếm

Giữa rừng tòng đấu thử Mê lộ kỳ

Chữ Đạo Duyên định giết Lôi Minh và Trần Lượng thì Tế Điên đến kịp. Chữ Đạo Duyên nói:

- Đạo huynh, Tế Điên đã đến kìa!

- Được để nó cho ta.

Nói rồi thò tay rút Càn khôn điên đảo mê hồn lộ kỳ ra, nói:

- Tế Điên, ngươi có biết sơn nhân là ai không?

Tế Điên nói:

- Này Chữ Đạo Duyên! Ngươi hãy đợi ta một lát. Oan có đầu, trái có chủ, ta có thù với ngươi, còn đồ đệ ta đâu có dính vào chuyện này! Để đồ đệ ta đi khỏi nơi đây rồi có chuyện gì ta hãy nói sau.

- Cũng được!

Tế Điên bước tới cứu Lôi Minh và Trần Lượng, cho mỗi người uống mộ viên thuốc tỉnh lại như thường. Lôi Minh, Trần Lượng hỏi:

- Bạch sư phụ! Lão nhân gia định đi đâu?

- Hai con đừng lọ Cứ đến Bạch Thủy Hồ chờ ta, lát nữa ta đến đó.

Hai người đi rồi, Tế Điên mới nói:

- Hai lão đạo sĩ này, các ngươi định làm gì ta?

- Này Hòa thượng, ngươi vô cớ hiếp đáp người Tam Thanh giáo, hôm nay sơn nhân đặc biệt đến tìm ngươi đây. Ngươi có biết bảo bối này của sơn nhân không?

- Ta biết thì sao nào?

- Ngươi nếu biết ta lợi hại, thì hãy quỳ xuống trước mặt ta kêu "Tổ sư gia" ba tiếng, ta sẽ tha chết chọ Còn nếu không, ta sẽ cầm Càn khôn điên đảo mê lộ kỳ phất lên một cái kết thúc tính mạng ngươi cho rồi!

Tế Điên cười hà hà, nói:

- Ta kêu ngươi ba tiếng "tôn tử" thì có!

Trương Đạo Lăng nghe nói tức giận cành hông, rút Mê lộ kỳ ra, miệng niệm chú lâm râm, mắt thấy Tế Điên lăn qua ngã lại. Lão đạo sĩ hô "Sắc lịnh", Tế Điên té nhào trên mặt đất. Trương Đạo Lăng nhìn thấy, nói: