Tỏ tình thật, Trịnh thị tố Biện Hổ

Định diệu kế, La Hán bắt tặc nhân

Tế Điên kề tai Vương Hùng, Lý Báo nói nhỏ mấy câu, Vương Hùng quay mình đi thẳng ra ngoài. Lý Báo cầm một khối thịt ở trước đại đường dùng bảng đánh vào, giống như đánh người vậy. Các quan nhơn cũng hò hét ra oai:

- Đánh, đánh đi!

Bên ngoài, Mã thị nghe tiếng đánh mới hỏi:

- Đánh ai vậy?

Vương Hùng đáp:

- Đánh Lại tử con cô chứ ai!

Mã thị nghe nói lòng đau như dao cắt, chịu không nổi! Giây lát, Tế Điên bảo đem Lại tử giấu đi, rồi đưa Mã thị vào. Mã thị thấy con mình không có ở đó nữa, cũng không biết là bị nhốt ở đâu, bèn đến trước công đường quỳ xuống. Quan huyện vỗ kỉnh đường một cái chát, nói:

- Mã thị, ngươi thật là to gan lớn mật mới làm những chuyện ghê gớm như thế! Vừa rồi Lại tử đã khai hết những việc ngươi làm. Ngươi còn chưa chịu khai thiệt ư?

Mã thị còn đương ngạc nhiên, thì quan huyên lại nói:

- Không dùng hình phạt, ngươi không chịu nói mà! Con ngươi đã khai hết rồi mà ngươi còn dám giấu sao? Bây đâu, vả miệng nó cho ta!

Mã thị nghe vậy sắc mặt biến nhanh, lật đật nói:

- Lão gia không cần phải động hình, Lại tử đã nói rồi, tôi cũng xin nói.

- Ngươi hãy mau nói thiệt đi bản huyện sẽ không đánh ngươi.

- Bẩm lão gia, tiểu phụ nhơn ở giá thủ tiết mà không có tiền sinh sống, nhơn có viên ngoại Biện Hổ ở cùng phường, tôi thường giúp việc cho Biện viên ngoại, Biện viên ngoại thường cho nhà chúng tôi tiền, cho tiền tôi mua đồ trang sức, sắm quần áo, qua lại gần gũi, cùng tiểu phụ nhơn thông gian đã lâu. Một hôm, Biện viên ngoại đến nhà tôi nói rằng: Ở hẻm số 2 nội thành, gặp nơi góc tường phía Bắc ở nhà phía Tây đường một người phụ nữ khoảng hơn 20 tuổi, vóc dáng ưa nhìn, đem đổ nước dơ, ông ta cưỡi ngựa đi qua nhìn thấy, ông ta khen đẹp hết lời. Tôi nói: Ông đừng nói bậy bạ! Nó là cháu gái tôi đấy. Ông ta bảo tôi rước về nhà đi, để ông ta lập thêm phòng nữa. Tôi nói: Không được đâu! Cháu gái tôi là người trinh tiết liệt phụ. Sau đó, ông ta đưa tôi một đôi khoen vàng, một chiếc quạt xuyên vòng, bảo tôi đem dấu ở nhà cháu gái. Ông ta nói, nếu có thể chia cách vợ chồng nó, thì sẽ cho tôi 50 lượng bạc. Tôi cầm chiếc vòng đi, để lại một chiếc. Một hôm, tôi thấy cháu gái tôi đi ra ngoài, tôi bèn đem chiếc quạt xuyên vòng để trong rương nó. Việc này là do tôi làm. Những việc sao đó thì tôi không biết. Những việc khác đều do Biện Hổ làm cả. Một hôm, Lý Văn Long đến tìm tôi bảo tôi đem cháu tôi về nhà, tôi cũng không biết sự việc ấy tại làm sao. Đó là những việc trước tôi tình thật khai báo.

Quan huyện nghe nói bèn sai Vương Hùng, Lý Báo:

- Dẫn Biện Hổ về cho ta!

Tế Điên nói:

- Lão gia bắt không được đâu!

- Làm sao mà bắt không được?

- Lão gia thử nghĩ xem: Biện Hổ là con quan Binh bộ Thượng thơ, trong nhà thủ hạ rất đông, lại là nhà sân vườn lớn, quan nhơn một khi đến đó, hắn được tin sẽ luồn cửa sau chạy mất.

- Vậy theo ý Thánh tăng phải làm thế nào?

- Để ta mang Vương Hùng, Lý Báo và Lại tử đi bắt hắn. Ta có cách của ta.

- Được, xin phiền Thánh tăng một phen!

Tế Điên bèn dẫn Vương Hùng, Lý Báo, Lại tử ra khỏi nha môn. Tế Điên nói:

- Hai vị đầu mục và Lại tử cứ đến nhà họ đợi ta.

Vương, Lý hai người gật đầu ưng thuận, cùng Lại tử đến nhà Mã thị. Tế Điên đi thẳng đến cửa nhà Biện Hổ, nhìn thấy ở đó treo đèn kết hoa rất là náo nhiệt, bèn bước tới cửa, nói:

- Xin chào, xin chào!

Người quản gia giữ cửa nói:

- Đại sư phó hãy đi mau đi! Ngày đại hỷ của viên ngoại chúng tôi mà sư phó đến làm gì?