Lượm đầu người, chủ tớ đến cửa quan

Cứu anh họ cho quan huyện nằm mộng

Vương Hùng, Lý Bảo biết Đoàn Sơn Phong võ nghệ xuất chúng, mình đi bắt chẳng những không được mà còn nguy hiểm đến tính mạng nữa! Lý Báo nói:

- Tôi không phải là đối thủ của Đoàn Sơn Phong, Vương đầu anh cũng không hơn gì. Nhưng có một người là đối thủ của hắn.

- Ai vậy? Vương Hùng hỏi.

Tôi quên mất! Năm đó không phải là Đơn tiên trại Uất trì Lưu Văn Thông tỉ thí ở võ trường thắng Đoàn Sơn Phong một chưởng đó sao? Chúng ta là bạn bè tri kỷ với Lưu đại ca, sao không tìm anh ấy để nhờ giúp đỡ? Chắc anh ấy không từ chối đâu!

- Có lý, có lý đấy!

Hai người lật đật đi ra khỏi nha môn, quẹo qua phía Đông đến một cửa lầu ở đường phía Bắc, đó là cửa nhà của Lưu Văn Thông. Hai người bước tới gõ cửa, Lưu Văn Thông vừa mới ngủ dậy, đang súc miệng, nghe gõ cửa liền bước ra. Thấy Vương Hùng, Lý Báo, Lưu Văn Thông hỏi:

- Hai vị hiền đệ Ở đâu lại đây?

- Chúng tôi từ nha môn tới.

Lưu Văn Thông chỉ tay mời vào nhà. Vô tới sảnh đường, ngồi xuống xong, Vương Hùng hỏi:

- Huynh trưởng không đi đâu chơi sao?

- Tôi vừa mới ở ngoài trở về mấy hôm naỵ Hai vị hiền đệ tại sao bữa nay rảnh rỗi mà đi chơi vậy?

- Hai đứa tôi đến tìm anh đây! Nhân vì vợ của Lưu Hỷ bán thịt ở Lương Quan Đồn bị giết, quan huyện mới phái tôi đi bắt Đoàn Sơn Phong. Hai đứa tôi thật tình bắt không nổi hắn mới cầu huynh trưởng giúp cho một tay để bắt Đoàn Sơn Phong đây!

- Đoàn Sơn Phong quả là võ nghệ siêu phàm, tôi cũng không bắt được anh ta đâu!

Huynh trưởng bất tất phải thối thác. Năm xưa huynh trưởng đã thắng Đoàn Sơn Phong một chưởng ở võ trường kia mà! Trừ ngoài huynh trưởng ra, ở huyện Tiêu Sơn này không có ai là đối thủ của hắn cả!

Hai vị hiền đệ đừng nhắc tới việc một chưởng năm kia nữa, nhắc tới việc đó càng làm tôi cảm thấy hổ thẹn thêm! Năm xưa có một người mãi võ ở ngoài cửa Tây, tôi thấy người này không phải là mãi võ lịch duyệt trong giang hồ, mà là được danh nhân chỉ giáo, đại khái là vì nghèo mà tạm xoay sở đó thôi! Tôi muốn giúp đỡ ông ta có thêm chút ít tiền, không ngờ Đoàn Sơn Phong cũng tới đó tỉ thí với tôi. Hai bên chạm quyền, tôi biết ngay võ nghệ của Đoàn Sơn Phong hơn tôi một bậc. Tôi nghĩ rằng: "Nếu thua anh ta keo này thì hãng bảo tiêu của mình sẽ ế mất!". Tôi mới nói: - Anh bạn họ Đoàn ơi! Tôi với anh lâu nay không thù oán, tôi làm việc này để bảo tiêu kiếm ăn thôi! Tôi nói mấy lời đó, Đoàn Sơn Phong kể như là bằng hữu, bèn né qua, cố ý nhường cho tôi một chưởng và nói: - Anh thật xứng đáng là Đơn tiên trại Uất trì.

Anh ta đi rồi, tôi tự biết rằng mình được anh ta nhường, nên ngày kế đi tìm anh ta để cảm tạ việc vừa qua, và hai người nhân đó kết làm bằng hữu, thường qua lại thân mật. Tôi với anh ấy là bè bạn, hai anh em cũng là bè bạn với tôi. Nếu là người khác đi bắt Đoàn Sơn Phong, tôi biết được sẽ đưa tin cho anh ấy mới phải. Nhưng đây là hai anh em muốn bắt anh ấy, tôi không thể đưa tin, mà cũng không thể giúp hai anh em bắt anh ấy được.

Vương Hùng, Lý Báo năn nỉ đôi ba lần mà Lưu Văn Thông vẫn không đồng ý. Vương Hùng Lý Báo không còn cách nào khác hơn, bèn vào bên trong gặp mẹ Lưu Văn Thông. Hai người bước vào vái chào Lưu thái thái. Lưu thái thái hỏi:

- Hai con ở đâu mà đến đây sớm vậy?