Vâng lệnh cha, chủ tớ rời cố hương

Anh em họ đối mặt nhìn không biết

Nguyên tại huyện Tiêu Sơn vừa xảy ra vụ án thây ma không đầu ở Lương Quan Đồn ngoài cửa Tây. Có một người bán thịt tên là Lưu Hỷ, trong nhà chỉ có hai vợ chồng sống qua ngày. Lưu Hỷ bán thịt ở một xóm tại cửa Đông. Hôm đó nhằm ngày rằm tháng bảy, khoảng xế chiều, Lưu Hỷ ra xóm ngoài cửa Đông thâu tiền, đi qua cổng nha môn huyện Tiêu Sơn, gặp quan nhơn của huyện là Lưu Tam. Anh này là người hay nói đùa nên có ngoại hiệu là Tiếu thoại Lưu Tam. Lưu Tam mới hỏi Lưu Hỷ đi đâu, Lưu Hỷ đáp:

- Tôi ra các thôn xóm ngoài cửa Đông thu tiền.

Lưu Tam hỏi:

- Trời tối rồi đó, bộ tối nay anh không về nhà sao?

- Tôi ở lại thôn xóm ngoài cửa Đông, ngày mai tôi mới về.

Lưu Tam là người ưa nói đùa, bèn nói:

- Lưu Hỷ nè, tối nay anh không về, tôi tới nhà ngủ với vợ anh đó nghe!

- Anh dám đi không? Lại đó vợ tôi nó chửi mắng cho anh mang xấu!

- Nó dám chửi tôi à? Tôi làm thịt nó.

Nói xong Lưu Hỷ đi tiếp. Hôm sau Lưu Hỷ trở về nhà, vợ hắn bị giết mà cái đầu bị mất tiêu. Lưu Hỷ bèn lên huyện Tiêu Sơn kêu oan, tố cáo Lưu Tam nhân gian díu với vợ Lưu Hỷ không được bèn giết đi. Quan huyện họ Trương tên Giáp Tam rất thanh liêm, là người xuất thân từ lưỡng bảng, lập tức thăng đường, đem Lưu Tam ra và hỏi Lưu Hỷ. Lưu Hỷ bèn đem lời của Lưu Tam đã nói hôm qua thuật lại, hôm nay trở về quả nhiên vợ mình bị giết. Quan huyện hỏi:

- Này Lưu Tam, tại sao lại giết vợ Lưu Hỷ thế?

Lưu Tam sợ mất vía, liền thưa:

- Bẩm lão gia! Lời hôm qua là lời chơi với Lưu Hỷ. Vợ của Lưu Hỷ bị ai giết, hạ dịch thật không biết. Hôm qua hạ dịch trực tại nha môn giữ gìn sai sự, suốt đêm không hề ra khỏi nha môn.

Quan huyện không tin, hỏi lại các quan nhơn, mọi người đều xác nhận là Lưu Tam suốt đêm qua ở lại nha môn không đi đâu hết. Quan huyện mới sai hai vị Ban đầu là Vương Hùng và Lý Báo, kỳ hạn ba ngày phải tìm cho ra hung thủ. Tìm được sẽ được trọng thưởng, còn tìm không được sẽ trách phạt không thạ Vương Hùng, Lý Báo lãnh mệnh mang thủ hạ đi tìm, nhưng tung tích hung thủ vẫn không tìm ra. Hết hạn, họ đến trình diện, quan huyện truyền đánh mỗi người 40 bảng. Lại cho hạn ba ngày nữa. Qúa hạn không tìm được, quan huyện lại cho đánh, hôm nay là ngày thứ 12, nếu tìm không ra lại bị đánh nữa! Vương Hùng, Lý Báo dẫn thủ hạ ra đi vừa đến rừng đại liễu thì gặp Lý Phúc đang mở bọc ra, mọi người nhìn thấy trong bọc là đầu thiếu phụ, máu tươi còn ri rỉ, bèn nói:

- May quá rồi, hôm nay không bị đánh nữa!

Nói xong áp lại trói nghiến Vương Toàn và Lý Phúc dẫn về nha môn. Về đến nha môn, Vương Hùng, Lý Báo trình ngaỵ Quan huyện lập tức thăng đường, dạy đem Vương Toàn, Lý Phúc ra xét xử. Quan huyện thoạt nhìn, đoán biết trong đó có duyên cớ chi đây! Phàm làm quan phải nghe tiếng xét rõ lý, thấy mặt nhận ra sắc. Quan huyện thấy Vương Toàn là thư sinh nhu nhược, còn Lý Phúc chỉ là một lão bộc, bèn hỏi:

- Hai người ở phía dưới kia tên họ là chi?

Vương Toàn thưa:

- Bẩm lão phụ đài ở trên, sinh viên là Vương Toàn xin kính lễ.

Lý Phúc cũng nói:

- Bẩm lão đại gia ở trên, tiểu nhơn là Lý Phúc xin dập đầu ra mắt.

Quan huyện hỏi: