Nơi Song Nghĩa lầu, bọn giặc gạt người

Mượn phép hoàn hồn cợt đùa lão đạo

Tại Song Nghĩa lầu, Tế Điên ăn uống xong bèn kêu phổ ky tính tiền. Phổ ky tính xong, nói:

- Cộng tất cả là 720 văn.

Tế Điên nói:

- Có là bao, thêm vô 80 cho đủ 800 văn nhé!

- Cám ơn đại sư phó.

- Ngươi ghi sổ cho ta nhé!

- Thế thì đâu có được! Hôm nay tiệm mới khai trương, không thể bán thiếu. Đã giảm phân nửa giá rồi, tất cả đều phải trả bằng tiền mặt mới được.

- Chú không dám ghi sổ hả? Chúng ta phải lên quan mới được.

Phổ ky nghe nói lên quan bèn nghĩ: "Mình cần chi phải phí lời với ổng? Cứ bảo cho chưởng quỹ biết để ông ta quyết định có cho thiếu hay không". Nghĩ rồi phổ ky đến nói với chưởng quỹ:

- Chưởng quỹ ơi! Vị đại sư phó kia ăn hết 800 tiền, ông đòi ghi sổ. Ông nói: Không cho ghi sổ thiếu ông kiện lên quan.

Chưởng quỹ ngước mắt nhìn thấy ông Hòa thượng nghèo khổ hết chỗ nói, bèn bảo:

- Này phổ ky, chú không cần tranh cãi với ông Hòa thượng đó làm gì. Ông ta nghèo quá mà! Ta đã từng sống trong nghèo khổ nên biết cái khó của người nghèo. Chú bảo với ông talà muốn ghi sổ cứ ghi.

Phổ ky đi ra, nói:

- Đại sư phó! Chưởng quỹ chúng tôi bằng lòng cho ông ghi sổ rồi đó.

- Có ghi sổ thì hãy ghi 2 điếu nhé! Thối lại ta 1 điếu 2 để ta cầm theo tiêu vặt. Bữa nay ta quên mang theo tiền lẻ.

Phổ ky nói:

- Chưởng quỹ nè! Ông có nghe Hòa thượng nói không?

Chưởng quỹ tằng hắng một tiếng, nói:

- Hôm qua mình còn chưa có cơm, hôm nay mình mở tiệm này buôn bán tốn kém đến mấy muôn lượng; kể ra trời có để mắt, hôm nay mình mới có ngày vui vẻ như thế này. Cũng được, Hòa thượng là người xuất gia, ta cho ông 1 điếu 2. Chú nói với đại sư phó rằng: Cái đó coi như ta cúng chùa nhé!

Phổ ky liền lấy 1 điếu 2 đưa cho Tế Điên. Tế Điên nói:

- Ta kêu thêm một bầu rượu với một đĩa nhắm nữa!

Phổ ky nói:

- Chẳng phải hồi nãy ông vừa ăn xong, lại kêu nữa à?

Phổ ky lại lấy rượu và đồ nhắm đem ra, Tế Điên ngồi ăn uống hết. Trong đám thực khách có những người vô lại, thấy Hòa thượng ăn rồi còn đòi tiền, không đưa đòi kéo lên quan. Chưởng quỹ chịu đưa ông ta tiền, chắc là sợ lên quan lắm! Có hai người ăn uống xong kêu phổ ky tính tiền, ăn hết 2 điếu, kêu thối lại 3 điếu, tức là ghi sổ 5 điếu. Chưởng quỹ cũng thối lại cho họ. Tục ngữ có câu: "Cửa lành khó mở, cửa lành cũng khó đóng". Ba người ngồi kế bên ăn hết 3 điếu rưỡi, coi như 4 điếu, bảo ghi sổ 10 điếu, rồi đòi thối 6 điếu.

Chưởng quỹ nghe nói nổ giận, bèn nói lớn:

- Thưa các vị! Tôi mở ra quán cơm này, hôm qua không ăn cơm, hôm nay buôn bán được mấy vạn lượng, số tiền đó đâu phải tôi là kẻ cướp đường giựt dọc, khoét vách ăn hàng, cũng không phải là trộm làm bạc giả. Vừa rồi Hòa thượng đòi thối tiền, tôi biết cái khó của người nghèo, hơn nữa ông là người xuất gia, tôi phải nên thí xả cho ông. Các vị lại bắt chước theo Hòa thượng, ăn 2 điếu đòi thối 3 điếu, tôi nghĩ chúng ta đều là bà con lối xóm, không nên làm như vậy. Đến cái quán nhỏ của chúng tôi mà nói ăn 4 điếu đòi thối 6 điếu! Tới chỗ khác các vị có dám làm như vậy không? Tôi không phải sợ lên quan đâu! Tôi vốn xuất thân từ người nghèo, đến chỗ này cũng hơn một năm rồi. Các vị đừng hiếp đáp tôi chớ! Tôi cũng không để ai hiếp đáp mình đâu! Vị nào muốn thối hử? Bước ra nói nghe coi!

Mọi người nghe nói đều trố mắt ngạc nhiên! Đương lúc ấy, tấm rèm lay động, một người bước vào nói:

- Chưởng quỹ nè! Hứa cho 200 lượng bạc sao không chịu đưa tôi?

Chưởng quỹ dòm lại: Người này đội mũ lệch, mang chiếc áo choàng lớn, hơn 50 tuổi, mặt vàng ệch, đôi chân mày ngắn trên cặp mắt tròn nhỏ, chiếc mũi quặp thòng dưới chiếc trán nhăn nhíu, mấy cọng râu vàng lơ thơ chỗ nơi một cọng. Người này họ Dao tên Biến, tự là Hoang Sơn. Bình thường đi ra ngoài kiếm chuyện gạt người, gây sự lung tung. Hôm nay nghe nói chưởng quỹ Song Nghĩa lầu sợ đến cửa quan, ăn cơm lại thối tiền, tên Dao Hoang Sơn này muốn đến đây để gạt chưởng quỹ. Hắn bước vào cửa liền nói:

- Chưởng quỹ nè! Hứa cho tôi 200 lượng bạc sao không chịu đưa?

Chưởng quỹ nghe nói, khí uất đến tận cổ, liền bước tời chỗ Dao Hoang Sơn cho hắn một bạt tai, nào ngờ bị bạt tai đó Dao Hoang Sơn té nhào tắt thở luôn. Những người uống rượu trong quán nhốn nháo cả lên. Vị chưởng quỹ này họ Lý tên Hưng. Xưa kia làm phổ ky cho tiệm cơm, tánh tình siêng năng cần kiệm, lại thêm tuổi trẻ sức mạnh, rất chu toàn nhiệm vụ. Làm công mấy năm, trong tay để dành được mấy trăm điếu tiền. Có người thấy anh ta có tiền bèn nói: