Kim Mao hải mã náo sa thuyền

Tế Điên khéo cứu Phùng Ngươn Khánh

Tế Điên cùng hai vị Ban đầu Sài, Đỗ áp giải bốn tên giặc bằng thuyền hướng về kinh độ Một ngày kia, đến Tiểu Long Khẩu, Tế Điên bỗng linh cơ máy động, liền toán biết dưới nước sẽ có bọn giặc đến. Tế Điên nói:

- Ngồi trên thuyền buồn quá! Ta có chủ ý như vầy: Mình câu cá công đạo nhé!

Mọi người xúm lại hỏi:

- Cá công đạo là như thế nào?

- Ta bắt cá không cần lưới, cũng không cần lưỡi câu. Các ông kiếm cho ta một sợi dây thật lớn, ta buộc vào đó một cái túi rồi thả xuống nước. Ta ở trên này niệm chú, cá dưới nước tự động chui vào túi hè! Ta muốn bắt một con cá hơn 100 cân để chúng ta nhậu chơi, các người có chịu không?

- Chịu quá đi chớ!

Mọi người kiếm một sợi dây lớn. Tế Điên bèn cột vào đó một cái túi và dằn bằng một cục đá rồi thả xuống nước. Tế Điên bảo:

- Cứ chèo tới, chèo tới.

Ai nấy đều không tin. Tế Điên hô:

- Bắt được rồi! Mấy người kéo lên đi.

Mọi người xúm lại kéo lên, quả nhiên cảm thấy rất nặng. Kéo ra khỏi nước, dòm lại không phải là cá, mà là một con người. Người này đầu đội mũ da cá rẽ nước, mặc áo lội nước, cả chiếc quần cũng thoa dầu da cá, mặt vằng ệch, hơn 30 mươi tuổi, Tế Điên kêu người trói hắn lại và nói:

- Còn nữa! Lại thả túi xuống.

Quả nhiên không lâu lại kéo lên một người mặt trắng, cũng là tay chuyên lội nước. Hai người này từ đâu đến? Trước đây, Diêu Điên Quang và Lôi Thiên Hóa chạy đi, hai người này đến núi Lăng Dương ước hẹn, hẹn được bốn người: một người tên là Kim mao hải mã Tôn Đắc Lượng, một người tên là Hỏa nhãn giang trư Tôn Đắc Minh, một người tên là Thủy dạ xoa Hàn Long, một người tên là Lãng lý toàn Hàn Khánh. Họ biết rằng các quan nhơn áp giải Hoa Vân Long sẽ đi bằng đường thủy, nên kêu bọn giặc đón chờ ở Tiểu Long Khẩu để cướp tù. Họ dò biết thuyền đã tới, Tôn Đắc Lượng và Tôn Đắc Minh đến trước lội theo đáy thuyền, nhưng không tự chủ được, lại chui vào túi, bị Tế Điên kêu kéo lên trói lại. Tế Điên nói

- Tụi bay là cái thá gì? Lớn mật dữ ả Họ tên là gì? Tới đây định làm chi?

Tôn Đắc Lượng, Tôn Đắc Minh mỗi người đều xưng tên họ, và nói:

- Hai đứa tôi nhất thời mờ tối, bị bạn bè xui sử mà đến, xin sư phó từ bi tha cho! Hai đứa tôi xin nhận lão nhân gia làm thầy.

- Ta muốn thả hai đứa bây, mà bây có trở lại không?

Tôn Đắc Lượng nói:

- Không dám trở lại nữa!

- Ta có việc cần hai đứa bây, mà bây có chịu làm không?

- Sư phó cần dùng đến hai chúng tôi, dù cho muôn chết cũng không từ!

- Bây đã nói như vậy, ta sẽ thả hai đứa ra. Bây kêu hai đứa kia cũng đừng tới nữa nhé! Ta không bắt tụi nó đâu.

Hai người được thả, dập đầu lễ tạ Tế Điên. Tế Điên kề tai nói nhỏ: Như vầy... như vầy... Hai người gật đầu, rồi nhẩy xuống nước đi mất.

Sài Nguyên Lộc và Đỗ Chấn Anh thấy vậy mới nói:

- Nếu không phải là sư phó, hai đứa tôi làm sao biết được trong nước có người!

- Hai ông yên tâm đi, sẽ không có việc gì nữa đâu!