Kê tử nhãn đưa lễ vật đầu người

Trương Thái thú phái Ban đầu bắt giặc

Quan Tri phủ Trương Hữu Đức bảo người mở bao treo trên xà nhà ra xem, thấy là một đầu người liền nổ giận, lập tức sai người mời Tri huyện Tây An là Tăng đại lão gia đến. Tri huyện đến chào quan Thái thú rồi hỏi:

- Đại nhân cho người gọi ty chức đến, có điều chi dạy bảo?

- Tối hôm qua, trong nha môn huyện đường có kẻ giặc treo một cái bao ở đòn tay Tam đường, trong bao là một cái đầu người còn rỉ máu. Tên giặc này thật là lớn mật. Xin quý huyện gấp rút phái người đi bắt hung thủ và điều tra xem người bị giết là ai, thi thể bị chôn giấu ở đâu?

Quan Tri huyện nghe nói, lật đật thưa:

- Phải đấy! Xin đại nhân bớt nóng giận, ty chức sẽ phái người đi tìm bắt hung thủ ngay!

- Qúy huyện nên gấp rút lo việc này cho, phần bản phủ cũng phái người đi tập nã.

Quan Tri huyện gật đầu cáo từ trở về nha môn lập tức kêu bọn khoái ban là Lưu Xuân Thái, Lý Trùng Phước đến bảo:

- Tri phủ lão gia ra lệnh: "Các ngươi nên mau đi bắt giặc cho ta! Bắt được ta sẽ thưởng 50 lượng bạc; còn bắt không được ta sẽ trách phạt nặng các ngươi đấy nhé!".

Lưu Xuân Thái, Lý Tùng Phước gật đầu vâng lệnh, lập tức nhóm họp bọn thủ hạ mắt sáng tai nhanh cùng với ban đầu của phủ nha hội họp ở quán rượu phía Tây ở ngã tư đường để thương lượng việc lên án. Các vị quan nhơn đến tụ họp ở hậu đường của quán rượu, các thủ hạ mới hỏi:

- Đây là án gì vậy?

Lưu Xuân Thái đáp:

- Hồi hôm ở Tam đường nha môn Tri phủ có kẻ treo một cái bọc đầu người trên cây đòn tay thứ 17 đếm từ Đông sang Tây. Tri phủ lão gia nói: - Nếu biện được án thì thưởng cho 50 lượng bạc, còn biện không được thì xử phạt nặng.

Các thủ hạ nghe nói đều chau mày đáp:

- Cái án này không dễ gì đâu!

Mọi người đương luận nghị lăng xăng, thì nghe ở cửa quán rượu có tiếng nói:

- Cái bao đó chính ông treo ở đòn thứ 17 đếm từ Tây sang Đông mà!

Lại có người nói:

- Chớ không phải ông bảo tôi treo sao?

Các quan nhơn nghe nói ngạc nhiên quay lại, thì thấy từ bên ngoài bước vào một ông Hòa thượng kiếc cùng với hai người đều mặc đồ trắng, bốn chiếc giày bốn kiểu: 1 chiếc tăng hài há miệng, 1 chiếc sơn đông màu đen, 1 chiếc mũi nhọn, 1 chiếc dép đầu cong. Các Ban đầu nhìn thấy 3 người gồm 1 Tăng, 2 tục, tiếng nói khác miền, bèn sinh nghị Vị tăng nhơn mới đến chẳng phải ai xa lạ mà chính là Tế Điên Hòa thượng dẫn theo hai vị Ban đầu Sài, Đỗ. Tế Điên sau khi sai Lôi Minh, Trần Lượng từ huyện Thường Sơn đi rồi bèn trở về nhà Triệu viên ngoại. Hai vị Ban đầu Sài, Đỗ đương lo ngay ngáy, thì vừa lúc Tế Điên trở về. Triệu viên ngoại hỏi:

- Bạch Thyánh tăng! Ngài đi đâu vậy?

- Ta đương ngồi đi tiêu, thấy một người đi đường để tiền từ trong áo rơi ra. Ta đi theo lượm tiền, theo lượm tới 8 dặm mới lâu vậy.

- Chắc Thánh tăng lượm được nhiều lắm!

Ta lượm bao nhiêu bỏ vào túi bấy nhiêu. Lượm xong mò lại túi, thì quên cột dây lưng nên chẳng còn đồng nào!

Viên ngoại nghe nói cũng mắc tức cười, liền bảo gia nhân dọn rượu lên đãi và lưu thầy trò Tế Điên ở lại một ngày. Ngày hôm sau, Tế Điên định cáo từ, Triệu viên ngơa. i còn muốn giữ thêm nữa, nói:

- Thánh tăng ở thêm mấy ngày nữa có hề chi!

- Ta thiệt có việc mà!