Ba hào kiệt lén dò Ngô Gia bảo

Ác thái tuế tham sắc mưu gian

Lôi Minh, Trần Lượng thấy Hoa Vân Long bước vào, nộ khí xung thiên, rút dao định nhảy xuống bắt dâm tặc, Liễu Thụy lật đật níu Lôi Minh lại, nói:

- Nhị ca, tam ca! Mấy anh định làm gì vậy?

Lôi Minh đáp:

- Bọn ta định nhảy xuống bắt Hoa Vân Long.

- Hai anh đừng nóng! Đừng làm nóng vội không nên! Một là bọn ta người ít thế cô, còn bọn chúng vây cánh đông nhiều; hai là chúng ta không phải là người sai dịch, bắt Hoa Vân Long rồi đưa đi đâu? Còn nói chúng ta ngày trước cùng hắn đốt nhang kết bạn, mà hôm nay làm như vậy đối với việc ngày xưa như thế nào? Chúng ta bảo hắn là bất nhơn, còn việc làm của chúng ta cũng là bất nghĩa nốt! Hắn làm điều sai quấy tự có Tế Công, chúng ta cần gì phải dây vào việc oán thù! Huống nữa, chắc gì chúng mình bắt được hắn?

Trần Lượng nghe nói có lý, mới bàn với Lôi Minh:

- Này nhị ca! Mình đừng thèm dể ý đến hắn nữa! Để hắn đi đâu mặc ý.

Lôi Minh cũng gật đầu đồng ý.

Ba vị anh hùng ở trong bóng tối ngầm quan sát, kế nghe Hoa Vân Long nói với Ngô Khôn:

- Này Ngô đại ca! Xin anh cho tôi một ít lộ phí, tôi đến Điền đại ca nương nấu ít ngày. Chỉ cần có hai vị đại ca giúp đỡ, tôi không còn lo sợ nữa!

- Cũng được! Bay đâu, hãy vào mở kho lấy bạc đem ra cho ta.

Quản gia là Ngô Báo đốt đèn, cầm chìa khóa đi ra khỏi đại sảnh. Ba vị anh hùng ở trong tối nghe nói trong nhà của Ngô Khôn còn có cái kho, bèn bàn nhau cùng theo dõi Ngô Báo. Phần Ngô Báo xách đèn lồng ra khỏi đại sảnh, đi về hướng Đông, thẳng đến ngôi nhà hai tầng, ngoặt về phía cửa ngách ở hướng Đông. Qua khỏi cửa ngách có một phòng canh, qua phòng canh đó lại có một phòng được canh gác cẩn thận. Ngô Báo lên tiếng:

- Chào các anh em!

Những người canh gác lên tiếng hỏi:

- Quản gia đến đây có việc gì thế?

- Vâng lịnh trang chủ, tôi đến mở kho lấy tiền để đưa cho bạn của trang chủ mới đến.

Người canh cửa là Vương Nhị, hỏi:

- Người mới đến là ai vậy?

- Càn khôn đạo thử Hoa Vân Long nhị thái gia ở Tây Xuyên đấy!

- Quản gia cứ đi đi.

Ngô Báo đi đến thềm của phòng phía Bắc, đặt lồng đèn trên đất rồi cầm chìa khóa mở cửa. Cửa mở xong, quay đầu nhìn lại thì lồng đèn đâu mất. Ngô Bảo nghĩ bụng: "Chắc là Vương Nhị giỡn chơi với mình đây". Nghĩ xong, lại bước ra cửa phòng canh, thì thấy lồng đèn nằm trước cửa phòng canh nhưng đã tắt. Ngô Báo hỏi:

- Này Vương Nhị! Ai chơi giấu lồng đèn của tôi vậy?

Mấy người canh đều nói:

- Đâu có! Chúng tôi đều ở trong phòng này mà! Có ai lấy đèn của anh đâu.

- Các anh không cần phải chối! Không lấy đèn sao nó chạy lại nằm ở trước phòng mấy anh?

Nói xong, đốt đèn lại rồi cầm về phòng phía Bắc. Hắn đâu ngờ trong thời gian đó Lôi Minh, Trần Lượng và Liễu Thụy đã lẻn vào phòng rồi. Ba người vào trong phòng nhìn thấy rương lớn, rương nhỏ chất đầy, đương định mở rương ra lấy bạc thì nghe tiếng chân Ngô Báo bước vào. Ba người lật đật chun xuống ẩn thân dưới đít rương ở phía Đông phòng. Ngô Báo đi vào mở rương lấy ra hai phong bạc rồi quay quả đi ra đóng cửa khóa lại. Ba vị anh hùng cũng đến mở rương, mỗi người cầm hai phong bạc nhét vào túi dự định đi ra nào, dè cửa đã khóa lại. Họ lấy tay sờ thử, thì song cửa đều bằng sắt và vách tường đều bằng những lá sắt bao bọc. Lôi Minh, Trần Lượng mò mẫm xong rồi nói:

- Cái này bậy thiệt! Làm sao ra đây?

Liễu Thụy trong lúc gấp rút liền nảy ra một kế, nói: