Lôi, Trần say ngủ bị mất trộm

Đạp tuyết vô ngân dõi tặc nhân

Lôi Minh, Trần Lượng và Liễu Thụy hỏi người ấy tại sao lại định hủy mình như thế. Người ấy đáp:

- Tôi họ Diêm tên Văn Hoa, người ở huyện Đơn Đồ, từ nhỏ tôi có đi học nhưng bỏ nửa chừng. Tôi có biết vẽ qua vài nét đan thanh. Nhưng vì gặp mất mùa đói kém, tôi đem vợ là Tào thị, con gái là Thụy Thư đến ở ngụ trong bắc Tân Trang điếm này, rồi hằng ngày đi vẽ mướn ở nhà người ta để kiếm sống. Ngày kia, tôi đi đến Ngô gia bảo. Vị trang chủ tên là Truy hồn thái tuế Ngô Khôn kêu tôi đến, hỏi tôi vẽ được những gì? Tôi đáp: - Tôi có thể vẽ được núi sông nhân vật, hoa cỏ, chim thú. Ông ấy hỏi tôi có vẽ được Tỵ hỏa đồ hay không? Tôi đáp: Cũng vẽ được. Ông ấy bảo tôi vẽ cho mấy bức. Ông ấy cầm xem rất vừa ý, mới hỏi tôi vẽ bức tranh bao nhiêu tiền? Tôi đáp: - Mỗi bức là một điếu tiền. Ông ấy bảo: - Để ngày mai ta đến Tân Trang điếm tìm chú. Hôm sau ông ta cưỡi ngựa đến tìm. Tôi mướn một gian phòng trong điếm, ông ta đến cũng không có chỗ để vợ con lánh mặt. Khi vào đến phòng tôi, ông ta gặp vợ và con gái của tôi. Con gái tôi hôm nay 17 tuổi, dung mạo cũng tạm dễ coi, nào ngờ vừa thấy nó, ông ta ngầm ý bất lương, bèn bảo tôi nên mở một tiệm vẽ thuê, ông ta sẽ cho mượn 200 lượng bạc. Tôi tưởng là một dịp tốt mới đồng ý đi tìm chỗ mở một tiệm vẽ ở đường phía Bắc tại thôn này. Tiệm vẽ này lấy tên là Cổ Phương Các, gian hàng sau làm chỗ ở của gia đình. Tôi vẽ cho ông ta rất nhiều bức họa đẹp. Từ ngày khai trương đến nay được hai tháng. Ngày hôm qua, ông ta cưỡi ngựa tới tiệm vẽ của tôi, cầm đưa cho một hộp nữ trang gồm có một đôi trâm giắt đầu bằng ngọc và nói: - Ta gởi chú cất giùm, một lát ta trở lại lấy. Tôi nghĩ: "Cất giùm cũng chẳng hề chi!". Đến tối hôm qua, không thấy ông ta đến lấy, tôi mới đem của ấy bỏ vào rương khóa lại. Sáng sớm hôm nay ông ta mới đến lấy, tôi mở rương ra xem thì đồ gởi không cánh mà bay, khóa rương vẫn y như cũ không hề có dấu cạy. Ông ta lập tức trở mặt mắng tôi là gian trá và kêu thủ hạ đánh tôi mấy lượt, rồi bắt vợ con tôi đi, bảo rằng ông ta xiết nợ, chừng nào đem đồ gởi đến trả thì mới cho về, không thì bắt luôn. Tôi thực tình không gạt gẫm ông ta, lại cũng không chịu nổi sự chèn ép này, thôi thì chết quách cho xong.

Trần Lượng nói:

- Anh bạn! Anh đừng vội chết làm chi! Hãy đưa chúng tôi về nhà, chuíng tôi sẽ có cách giúp anh.

Diêm Văn Hoa gật đầu đồng ý, rồi đưa ba người về Cổ Phương Các. Trần Lượng bảo:

- Những đồ gì có thể mang theo được, anh hãy tom góp mang theo. Tối nay, tôi sẽ rước vợ con anh về và giúp anh một ít vàng bạc để anh đưa gia đình đi trốn, được không?

Diêm Văn Hoa nói:

- Nếu ba vị đưa gia đình tôi trở về đây sum họp, tôi tình nguyện bỏ nơi này đến sinh sống chỗ khác.

Liễu Thụy nói:

- Anh hãy chờ đến canh ba rồi biết.

Ba người lại ra đi dến Ngô Gia bảo thám thính. Ngô Gia bảo là một trang viện rất lớn, chiếm khoảng 4 dặm đất. Trên tường chung quanh đều có gắn đinh nhọn tua tủa. Bao bọc phía ngoài là một dẫy hào sâu rộng: bờ hào, những cây liễu rủ trồng ngay hàng thẳng lối. Cửa trang viện ở phía Nam mở rộng, bên trong có mấy tên ác nô canh giữ, phía trước có cầu treo, phía sau có cửa gác. Ba người dò xét đường đi kỹ càng xong bèn trở về khách điếm gọi rượu thịt ăn uống. Cơm tối xong, đợi đến canh hai, trong điếm ngủ cả, ba người mới thay đồ dạ hành, đem y phục ban ngày bỏ vào trong bao gói kỹ, cột ở ngang lưng, ra khỏi phòng đóng cửa lại, vẽ ký hiệu trên vách rồi băng mình vượt tường đi đến Ngô Gia bảo ở đường Tam Lý, bắc Tân Trang.

Đến dưới tường rào, họ rút trong đãy ra một sợi dây cột móc quăng lên móc vào đầu tường rồi theo dây đu mình lên, lên đến đầu tường, họ cuốn dây lại bỏ vào bọc. Ba người đưa mắt nhìn bao quát: ngôi trang viện, điện đài lầu các rất là tề chỉnh. Ba người dùng thuật phi thiềm tẩu bích đi khắp nơi dò xét. Đến một viện tứ hợp phòng, phòng phía Bắc có ba gian, phòng phía Nam cũng ba gian, hai phòng Đông Tây đều có những phối phòng. Trong gian phòng chánh ở phía Bắc ánh đèn lấp lánh, bóng người lung linh. Ba người đến phòng phía Bắc, cặp theo rèm châu, dùng thế Dạ xoa thám hải uốn mình dòm vào. Một ngọn đèn sáng đang cháy lung linh đặt trên bàn nhỏ nằm trên bục ở gần thềm. Trên bục để sẵn hai bao quần áo, trên bàn có những món trang sức cài đầu bằng vàng bạc dính kèm với những hạt chân châu màu phỉ thúy. Ngồi trên bục là một người đàn bà tuổi trạc tứ tuần. Kề bên có một cô gái tuổi chừng 17,18 tuổi, mười phần xinh đẹp. Dưới đất gần đó có bốn hầu gái xúm nhau dụ dỗ: