Tôn Nhị Hổ vu oan cho Lôi Minh, Trần Lượng

Huyện Thường Sơn, nghĩa sĩ náo công đường

Lôi Minh, Trần Lượng lạy chào ra mắt quan huyện xong, quan huyện hỏi:

- Này Lôi Minh, Trần Lượng! Hai ngươi thông gian với Tôn Khang thị, qua lại được bao lâu? Có Tôn Nhị HHoổ tố cáo hai ngươi đây.

Lôi Minh, Trần Lượng nghe nói mặt mày đổi sắc! Té ra Tôn Nhị Hổ tối hôm chia tay với Lôi Minh, Trần Lượng, liền đi ngay vào thành. Có người xúi giục hắn cầm ly trà đập vào đầu mình có thương tích, sáng ra đến huyện Thường Sơn. Hắn cáo rằng Lôi Minh, Trần Lượng bị hắn bắt gặp đang thông dâm với chị dâu hắn, hai người cầm dao hành hung, lấy ly trà đập lên đầu hắn hiện còn thương tích. Hắn kêu oan ở nha môn nên huyện quan mới ra trát bắt Lôi Minh, Trần Lượng về và hỏi: "Các ngươi thông gian với Tôn Khang thị đã được bao lâu?" như thế. Trần Lượng thưa:

- Bẩm lão gia! Tiểu nhân là người phủ Trấn Giang, còn Lôi Minh là anh em kết nghĩa của tiểu nhân. Chúng tôi mới đến huyện Thường Sơn lần đầu, và mới ngụ tại Đức Nguyên điếm tối hôm quạ Nhưng vì tối hôm qua trời nóng nực, chúng tôi đang hóng mát trong sân, nghe có tiếng người kêu cứu: "Nó giết người! Cứu tôi với!". Chúng tôi đang làm nghề bảo tiêu, từ nhỏ có học qua phép phi thiềm tẩu bích, đoán chắc là có vụ giựt dọc đâu đó, bèn theo tiếng la tìm đến: thì ra tiếng la thoát ra từ một ngôi nhà lớn. Chúng tôi nhảy bừa vào trong nhà thì thấy một người đàn ông đang cầm dao muốn chém người phụ nữ. Chúng tôi bước vào khuyên giải, mới biết đó là Tôn Nhị Hổ muốn mưu hại chị của hắn. Chúng tôi trước đây không hề quen biết hắn, chỉ khuyên can Tôn Nhị Hổ đừng làm thế mà thôi, không ngờ hắn lại để tâm hận thù, vu khống là chúng tôi thông gian với Tôn Khang thị. Xin lão gia xét lại. Chúng tôi hôm qua mới đến Đức Ngyên điếm, nếu lão gia không tin thì xin truyền cho người trong điếm đến hỏi sẽ rõ. Chúng tôi cùng với Tôn Khang thị một là không bà con, hai là không quan hệ, cũng không quen biết. Xin lão gia kêu Tôn Khang thị đến để hỏi lại sẽ rõ. Chúng tôi là người ở nơi khác, cách đây 1.800 dặm mới đến ngày hôm qua, làm sao có thể thông gian với Tôn Khang thị được? Việc đó ít nhất 10 ngày hoặc nửa tháng mới có thể xảy ra được.

Đương nói những câu đó, quan huyện đã sai người truyền Tôn Khang thị đến hầu.

Phần Tôn Khang thị đang vật vã than khóc, bà giúp việc trở về hỏi duyên cớ rồi khuyên:

- Xin đại nương nương đừng khóc nữa! Cần gì phải biện bạch với Tôn Nhị Hổ, hắn là người không biết đạo lý mà!

Còn đang khuyên giải, thì bên ngoài có tiếng gõ cửa. Bà giúp việc chạy ra xem, thấy ngoài cửa đứng sẵn hai vị quan nhân, mới hỏi:

- Hai vị tìm ai?

- Tôn Nhị Hổ tố cáo Tôn Khang thị Ở đây lên quan, quan huyện truyền Tôn Khang thị lên quan đường để hầu.

Tôn Khang thị nói:

- Được! Tôn Nhị Hổ đã tố cáo ta, ta cũng muốn tố cáo hắn với quan huyện đây.

Nói rồi bèn mướn một cỗ kiệu nhỏ, cùng bà giúp việc đến nha môn. Quan tri huyện nhìn Tôn Khang thị mặt mày vàng ẻo, đó là gương mặt của người trong nhà từ lâu vắng bóng dàn ông hoặc là hóa bụa. Tôn Khang thị bước đến quan đường quỳ xuống. Quan huyện hỏi:

- Ngươi họ gì?

- Tiểu phụ họ Khang, lấy chồng nhà họ Tôn. Chồng tôi qua đời cách đây ba năm, tiểu phụ vẫn giữ phận góa phụ.

- Hiện tại có Tôn Nhị Hổ đầu đơn tố cáo rằng ngươi tư thông với Lôi Minh và Trần Lượng bị hắn bắt gặp. Sự tình như thế nào cứ thật khai ra.

- Thưa lão gia. tiểu phụ không hề quen biết với hai vị Lôi, Trần ấy. Tôn Nhị Hổ là người tôi giúp cho mấy bộ quần áo cũ, cũng là "loại quỷ theo hơi giấy tiền" mà thôi!

Nàng ta bèn đem sự tình từ trước kể ra một lượt. Quan huyện truyền dẫn Tôn Nhị Hổ, Lôi Minh và Trần Lượng ra, rồi nói với Tôn Khang thị: