Lôi Minh đêm tối dò Tôn gia bảo

Trần Lượng hỏi kỹ nơi phụ nhân

Lôi Minh xoi cửa nhìn vào nhà, ngoài chiếc giường ngủ kê sát tường còn có chiếc tủ đựng quần áo, bộ bàn ghế bát tiên và bàn trang điểm, xếp đặt rất ngăn nắp. Một thiếu phụ đang nằm trên giường khoảng ngoài hai mươi tuổi, mặc chiếc áo lam, quần ngắn, chân đi tiểu cung hài, mày ngài mắt hạnh, phấn son tô điểm thật đẹp đẽ. Đứng dưới đất bên cạnh giường là một thanh niên trên hai mươi tuổi, tóc tết quanh đàu, mặc chiếc áo cánh hở vai, gương mặt đầy thịt, mày hung mắt ác. Người này tay trái chộp vai người thiếu phụ, tay mặt cầm con dao sáng quắc, nói:

- Mi hãy nói thiệt đi. Nếu không nói thiệt, ta cho mi một dao chết liền thì đỡ cho mi quá, nhưng ta sẽ thẻo mi ra từng nhát từng nhát cho mi biết mùi đau khổ!

Bỗng nghe thiếu phụ đáp:

- Hay cho tên Nhị Hổ, ngươi hiếp đáp ta, ta sẽ đốt giấy tiền mời quỷ đến bắt mị Ta với mi có thù oán chi mà ngươi dám cầm dao dọa ta?

Lôi Minh nghe nói vậy, nhưng rồi lại nghĩ: "Mình đừng có lỗ mãng. Lão tam thường nói với ta: Phải nhìn trước sau cẩn thận. Ta hãy thương lượng với chú ấy xem sao, nếu việc cần can thiệp thì mình can thiệp, còn không cần thì thôi". Nghĩ xong, liền thoắt lên nóc nhà trở về khách điếm. Bước vào phòng Lôi Minh đánh thức Trấn Lượng dậy, nói:

- Lão tam, lão tam! Tỉnh dậy đi!

- Nhị ca kêu tôi dậy để làm chi?

- Ta vừa gặp một việc mới ràng ràng đây! Bữa nay trời nóng quá, trong sân không có chút gió nào, ta mới nhảy lên nóc nhà hóng gió. Ta vừa lên nóc nhà bỗng nghe có tiếng la: "Bớ người ta, nó giết tôi". Ta đinh ninh một vụ giựt dọc nào đó, mới phăng theo tiếng la tìm đến một ngôi nhà. Ở đó, ta bắt gặp một gã đàn ông đang cầm con dao la hét người thiếu phụ. Ta không biết đó là chuyện gì? Dự định nhảy vào can thiệp nhưng lại sợ chú chê ta lỗ mãng, nên ta mới chạy về bàn tính với chú xem có nên can thiệp cùng không.

- Nhị ca, anh nói như vậy là không đúng rồi. Vô cớ nhảy lên nóc nhà, nếu để trong quán người ta thấy được, có biết bao chuyện lôi thôi? Còn nói tới việc kia ư? Nếu không biết rõ, mắt không thấy rành thì lòng không phiền muộn; còn khi đã biết rồi, cứ bỏ mặc đi, thì lòng ta sao đang? Chúng ta hãy tới đó xem thử.

Nói rồi hai người cùng mặc y phục chỉnh tề ra đi. Không muốn kinh động khách điếm, họ lại nhảy lên nóc nhà, chạy ngang đến chỗ trang viện ấy. Bỗng trong nhà có tiếng la: "Cứu tôi với". Hai người lật đật nhảy xuống. Trần Lượng nhón lên nhìn vào

cửa sổ. Bên trong có tiếng người đàn bà nói:

- Hay cho Nhị Hổ, ngươi ăn hiếp ta quá lắm! Ta chỉ có nước đốt giấy tiền gọi quỷ đến bắt mi thôi. Mi không chịu buông ta ra ư? Cứu tôi với!

Gã đàn ông kia nói:

- Ừ, ta giết mi đây!

Nói rồi lấy sống dao chặt lên mặt người đàn bà mấy nhát, mỗi nhát chặt đều rướm máu đỏ rần. Người đàn bà khóc rống lên và kêu la cầu cứu. Trần lượng thấy vậy cầm lòng không được bèn nói với Lôi Minh:

- Này nhị ca, mình xông vào đi.

Hai người từ gian phòng ngoài xô cửa đi nhanh, vén rèm bước vào nói:

- Này anh bạn! tại sao nửa đêm nửa hôm lại cầm dao dọa nạt người thế?

Gã đàn ông nghe nói hết hồn nhìn lại, thấy Trần Lượng dáng vẻ thanh tú, còn Lôi Minh thì mặt xanh râu đỏ tướng mạo hung ác, anh ta lập tức buông dao nói: