Hắc phong quỷ hại người thành hại mình

Kim nhãn Phật giết người bị người giết

Sau khi Khương Thiên Thoại dùng phép định thân giữ cứng bốn vị anh hùng xong. Hoa Thanh Phong bèn ra lịnh:

- Hãy đi đến Tây pháp viện, trồng cho ta năm cây cọc bằng cây bá và bày một bàn hương đèn sẵn sàng những vật cần thiết, để sơn nhân luyện Ngũ quỷ âm phong kiếm.

Hoa Vân Long đứng một bên trước sau không nói một lời. Dương Minh nói:

- Nè, chú Hoa kia, bọn ta đến đây là vì chú mà chú đứng nhìn bọn ta chờ chết như thế nầy. Được lắm!

Hoa Vân Long nghe Dương Minh trách như vậy mới bước tới năn nỉ:

- Thưa Tổ sư gia, mấy người này là bạn của con, xin Tổ sư gia từ bi từ bi, nể mặt con mà tha cho họ.

Hoa Thanh Phong nói:

- Hoa Vân Long, mi còn kể họ là bạn mà xin cho họ nữa ư? Mi có biết hồi ở tại giồng cát, họ Lôi kia muốn giúp quan binh bắt mi không? Còn họ Dương nói: "Hắn biết đánh ám khí", rồi cầm viên đá định đánh mi, không ngờ đánh nhầm quan nhân đấy. Mi thật là còn nằm mơ à!

Dương Minh nghe nói, trong bụng nghĩ thầm: "Lạ thiệt! Bọn mình nói chuyện với nhau mà sao lão đạo sĩ biết được kìa? Thật là thần tiên vị bốc tiên tri có khác!". Lôi Minh buột miệng chửi lớn. Hoa Thanh Phong lập tức ra lịnh trói mọi người lại rồi đưa ra viện trái phía Tây. Nơi đó đã trồng sẵn năm cọc bằng cây bá, phía trước đặt một bàn bát tiên, bên trên sắp sẵn đủ thứ: hương hoa đèn nến, ngũ cốc lương thực, gốc rau, nước vô căn, giấy vàng, chu sa, bạch cập, bút nghiên... Bốn người bị dẫn đến buộc vào bốn cái cọc. Trần Lượng nói:

- Thôi rồi, nào ngờ mình phải bỏ mạng ở đây! Chao ôi, Tế Công nói quả không sai! Người bảo: Trong một tháng không được ra khỏi Bồng Lai quán. Nếu không nghe lời thì tánh mạng khó bảo toàn, người cứu cũng không được! Việc này là tại Lục Thông cãi lời mới liên lụy tới bọn ta như vầy!

Dương Minh nói:

- Chuyện đã tới nước này rồi, em còn nói làm chi.

Lôi Minh, Trần Lượng nói:

- Hai đứa tôi có chết cũng không hề chi! Bọn tôi trên không có cha mẹ phải lo toan, dưới không có vợ con vương vấn; còn Khổng nhị ca đã xuất gia, chết đi muôn việc kể như xong. Chỉ có Dương đại ca chết đi thật không ổn chút nào! Nhà anh có mẹ già tóc trắng, vợ hiền đầu xanh, con thơ non dại. Nếu anh chết đi thì mẹ già vợ góa con thơ lấy ai săn sóc!

Mấy câu nói đó làm cho Dương Minh lòng đa7u như dao cắt, tằng hắng một tiếng rồi nói:

- Hai vị hiền đệ, đừng nên nhắc chuyện đó làm chi!

- Tại sao vậy?

- Một là người sống có chỗ, chết có nơi, Diêm Vương ấn định canh ba chết, ai dám chần chừ đến canh năm? Hai là anh em bọn ta cùng chết như vầy là một điều quá vui rồi.

Trần Lượng hỏi:

- Tại sao cùng chết như vầy, anh bảo lại quá vui?

- Chú đọc sách không thấy sao? Lúc đầu truyện Tam quốc chí: Dự yến Đào viên, ba anh chàng kết nghĩa; chém giặc Hoàng Cân, hào kiệt lập công đầu ấy mà. Khi kết nghĩa, họ thề: - Chẳng nguyện sanh đồng năm, tháng, ngày, giờ, chỉ mong được chết cùng giờ ngày tháng năm thôi. Thế mà còn không được thay! Hiện tại bọn ta cùng chết một lượt như vầy há không phải là chết cùng giờ ngày tháng năm hay sao?