Tế Điên Hòa Thượng

Chương 83: Tiểu thần phi đang đêm giết Khai phong quỷ Tế Thiền sư đùa giỡn bắt tặc nhân

Họa qua tăng Phùng Ngươn Chí đang đi thấy một người phía trước đi ngược lại, đó chính là Hoa Vân Long. Hai người lật đật bước tới chào hỏi:

- Hoa nhị ca, anh từ đâu tới đây?

- Ta từ Bồng Lai quán tới đây. Ghê quá, ghê quá! May không thôi toi mạng vì Lục thông rồi!

Phùng Ngươi Chí hỏi:

- Việc gì mà dữ vậy?

Hoa Vân Long bèn đem những chuyện vừa qua thuật lại một hồi. Phùng Ngươi Chí nói:

- Hoa nhị ca, tôi nói cho anh hay một tin này để anh yên tâm. Tờ Hải bộ công văn bắt anh bị tôi trộm được đây này!

- Thiệt vậy sao?

Phùng Ngươn Chí mới đem việc Từ Phái giết chết Lý Triệu Minh lấy được thiên thư, bỗng nghe hai bộ đầu nói về Hải bộ công văn bị ướt và vì sao mình lấy trộm được, nói cho Hoa Vân Long haỵ Hoa Vân Long bây giờ mới vỡ lẽ và hỏi:

- Chúng tôi lên huyện Khai Hóa, anh có đi với chúng tôi không? Hiện tại Kim nhãn phật Khương Thiên Thoại ở chùa Thiết Phật phát thiệp lục lâm mời rất nhiều bạn bẻ cùng về ở trong hầm dưới vách ngăn hai lớp ấy, ba chúng ta cùng đến đó đi!

- Cũng được Hoa Vân Long nói.

Ba người cùng đi lên chùa Thiết Phật. Đến chùa Thiết Phật thấy trong ngoài chật ních, hương khói mịt mù, ba người len lỏi hỏi thăm mới được người ta cho biết Thiết Phật trong chùa hiển thánh, nói ra tiếng người. Ba người đi thẳng vào phía sau hậu liêu, thấy Kim nhãn phật Khương Thiên Thoại đang ở đó. Sau khi chào hỏi Khương Thiên Thoại xong, Phùng Ngươn Chí hỏi::

- Khương đại ca, các anh em ta đi đâu hết rồi?

- Các anh em đều đi làm ăn ở các lộ hết rồi, hiện còn lại mấy vị, để tôi kêu họ ra giới thiệu với ba chú.

Sau khi hai bên chào hỏi xong, Khương Thiên Thoại hỏi:

- Ba chú từ đâu đến đây?

Sau khi nghe Hoa Vân Long bày tỏ việc của mình rồi, Từ Phái cũng thuật lại việc của mình. Khương Thiên Thoại hỏi:

- Từ hiền đệ có quyển sách gì thế, đưa ta xem thử!

Từ Phái lấy quyển sách đưa ra, Khương Thiên Thoại xem xong nói:

- Từ hiền đệ, sách này chú dùng cũng không được, để ta cất giùm cho.

Từ Phái thật không vừa ý tý nào, nghĩ thầm: "Đồ vật của ta mà ta không tiếc sao! Ta lại đâu có nói cho ảnh mà ảnh lại cất của tạ Thiệt là dễ giận!". Trong lòng không đồng ý mà ngoài miệng lại không thể nói không chọ Từ Phái giận Khương Thiên thoại đến ứa gan mà đành đánh chữ lặng thinh. Hoa Vân Long lúc đó mới nói:

- Tôi phải đi mới được!

- Sao vậy? Khương Thiên Thoại hỏi:

- Lòng tôi cảm thấy không an! Sợ rằng khi Hòa thượng Tế Điên đến đây, một mình tôi chạy không thoát mà còn liên lụy tới mấy anh nữa chứ.

Khương Thiên Thoại nghe xong, nói:

- Các anh em, có ai dám đến huyện Long Du giết Tế Điên Hòa thượng không? Có ai dám xách đầu Hòa thượng về đây để cất đi gánh nặng cho Hoa nhị ca không nào?

Từ Phái nói:

- Để tôi đi cho.

Từ Phái xin đi như vậy là trong bụng đã có chủ ý: "Phen này ta đến huyện Long Du, nếu không có việc gì thì thôi, nếu có việc gì, ta sẽ đem việc của tụi bây tố cáo hết. Một mống cũng không thoát!". Hắn sẵn ngầm giận Khương Thiên Thoại rồi, gặp dịp này tình nguyện đi cho khuất mắt.

- Được, xin Từ hiền đệ chịu khó một phen! Khương thiên Thoại đồng ý.