Tế Điên Hòa Thượng

Chương 76: Bồng Lai quán, bốn anh hùng trò chuyện Tại rừng sâu, mãn hán bị nhát hù

Sắp sửa bị rọi đèn, Hoa Vân Long từ dưới giường chui ra. Hắn từ đâu đến thế?

Nguyên Hoa Vân Long từ trong rừng cây chạy đi, phía sau có Vạn lý phi lai Lục Thông đuổi theo, vừa chạy vừa hét:

- Thằng to đầu Hoa Vân Long này, mày dám đánh phiêu độc hại Dương đại ca, ta phải đập bể đầu chó của mày mới được.

Hoa Vân Long ngoái đầu nhìn lại, hồn phi phách tán. Hắn biết rằng Lục Thông có cặp giò chạy nhanh như gió, chớp mắt là đến rối, khó bề trốn thoát. Trước mặt có một tán đại thọ, Hoa Vân Long vội tót lên cây đó trốn đỡ. Lục Thông không biết leo cây, đứng ở dưới đất nói:

- Hoa Vân Long, mày xuống đây, chịu cho tao đánh 100 hèo, ta sẽ tha cho mày.

Hoa Vân Long nghĩ: "Nói chi 100 hèo, 1 hèo cũng đủ chết rồi".

Lục Thông đứng dưới gốc cây la lớn:

- Mày không xuống, tao đánh gãy cây đa.

Nói rồi lấy côn đập vào thân cây lia lịa. Hoa Vân Long thấy Lục Thông đánh như vậy một hồi lâu, thế nào cây cũng đổ. Hắn bèn nghĩ ra một kế, cởi áo choàng anh hùng ra nói:

- Lục Thông, xem ta cỡi mây bay đây!

Nói rồi ném áo về phía Tây. Lục Thông là một thằng ngốc, nghe nói lật đật xách con rượt theo áo. Hoa Vân Long thừa cơ hội nhảy vọt sang phía Đông chạy mất.

Thấy trời đã tối, Hoa Vân Long nghĩ: "Ta phải đến Bồng Lai quán tìm Oải giác chân nhân Khổng Qúy mới được". Nói rồi lần đường tìm đến Bồng Lai quán. Định gõ cửa nhưng hắn lại nghĩ: "Trễ quá, biết đâu bọn Dương Minh, Lôi Minh, Trần Lượng cũng ở đó, chi bằng mình đi dò xét một vòng thử coi". Định ý xong, hắn nhảy lên nóc dò xét một vòng, thấy ở Tây phối phòng có ánh đèn. Hoa Vân Long đến gần nghe ngóng, nhằm lúc Lôi Minh, Trần Lượng đang thuật lại những chuyện đã qua của hắn cho Khổng Qúy nghe. Vân Long nghĩ: "Lượng nhỏ chẳng phải quân tử. Không độc đâu là trượng phu! Ta không làm thì thôi, đã làm không thể dừng tay được, phải dừng kế diệu hổ ly sơn, dụ họ ra ngoài, ta vào phòng núp sẵn, đợi họ ngủ mê, ta cho mỗi người một dao là xong". Tính rồi bèn ra phía sau nổi lửa lên, dụ bốn người chạy ra ngoài. Thừa cơ hội, Vân Long lén vào phòng, chui xuống sàn trốn.

Nào ngờ trời chẳng giúp người gian. Hoa Vân Long nhịn đói mấy ngày, bụng sôi ột ột, bị Dương Minh nghe được cầm đèn rọi kiếm. Hoa Vân Long lúc đó trốn không được, bắt buộc phải chui ra, quỳ trước mặt Dương Minh. Lôi Minh gặp Hoa Vân Long, mắt long sòng sọc, rút dao định kết thúc tính mạng hắn. Dương Minh thấy vậy lật đật can:

- Lôi nhị đệ, đừng làm thế. Hắn đã bất nhân rồi anh em mình đừng nên bất nghĩa mới phải.

Hoa Vân Long nói với Dương Minh;

- Tiểu đệ thật đáng muôn thác, không còn mặt mũi nào để sống, xin đại ca giết em đi!

Dương Minh cười khà khà, nói:

- Ta giết chú làm gì! Ta với chú không thù không oán, chú yêu cầu ta điều đó làm chi.

Lôi Minh lại lườm lườm rút dao ra muốn thanh toán. Dương Minh là người quân tử đức độ, khoan dung đại lượng, khuyên giải Lôi Minh mấy lần không được, bèn nói với Vân Long:

- Thôi, chú đứng dậy rồi đi đi.

Hoa Vân Long đứng dậy nhưng không đi, mặt dầy mày dạn nói với Khổng Quý:

- Khổng nhị ca, em đói quá, anh có gì cho em ăn với!

Khổng Qúy trong lòng không ưa, bèn nói:

- Rượu đã hết, thức ăn cũng không còn. Chú muốn ăn à?

Bèn kêu tiểu đồng;

- Nấu cho Hoa nhị thúc của con một ít cháo!

Tiểu đồng nói:

- Hoa nhị thúc mạnh giỏi, con kính chào Hoa nhị thúc.