Tế Điên Hòa Thượng

Chương 66: Cầu Ngọa Hồ, dâm tặc giết Hòa thượng Khánh Phong Đồn, Tế Diên cứu văn sinh

Mã Tịnh nhướng mắt nhìn kỹ, thấy một con hồ ly lớn bằng con chó nằm dưới chiếc mũ của Tề Điên. Tế Điên nói:

- Chú xem, đó có phải là vợ của chú không?

- Vợ của tôi là hồ ly à?

- Vợ của chú không phải là hồ ly đâu. Con hồ ly này có mối thù với chú, nó hóa ra hình vợ chú để khuấy rối gia cang làm hại chú đó! Vợ của chú hiện đang ở nhà, nàng là người tốt, chú không nên nghe lời Lý Bình, phải cho Lý Bình thấy đây là do yêu tinh biến hóa ra mới được. Chú đi kiếm Lý Bình đến để cho hắn ta thấy mà xóa đi hết mọi hiềm nghi từ trước.

Mã Tịnh lật đật chạy ra quán rượu tìm Lý Bình kêu vào. Lý Bình vào đến chùa thấy con hồ ly to tổ bố liền ngạc nhiên hỏi:

- Đây là chuyện gì vậy?

Mã Tịnh mới đem mọi việc thuật lại từ đầu tới cuối. Chừng đó Lý Bình mới biết Hà thị vốn là người tốt.

Tế Điên nói:

- Mã Tịnh, chú tính con hồ ly này đi.

Mã Tịnh cầm dao nhắm ngay hồ ly chém xuống. Tế Điên lấy tay chỉ một cái, đầu hồ ly vỡ làm hai mảnh. Tế Điên bảo:

- Chú gom củi cỏ chất thành một đống thiêu cả hai xác của Cao Khánh và hồ ly đi.

Mã Tịnh bèn kiếm củi cỏ chất đống lại thiêu luôn cả xác Cao Khánh và hồ lỵ Tế Điên nói:

- Này Mã Tịnh, chú nên về thả Hoa Vân Long ra, hay la đợi Hòa thượng ta tới bắt nó?

- Xin sư phụ từ bi, từ bi! Nên nể mặt tôi một phen mà tha thứ cho hắn.

- Đâu có được, Hoa Vân Long tội nghiệp quá nặng. Chú nếu không thả nó ra ta sẽ đến nhà chú bắt nó, báo hại chú phải lên quan lôi thôi đấy.

- Để tôi thả nó ra rồi sư phụ sẽ bắt nó nhé?

- Cũng được, chú hãy về thả nó đi.

- Mã Tịnh cám ơn Tế Điên rồi trở về nhà mình, quả nhiên thấy vợ về nhà thăm mẹ mới quạ Mã Tịnh rất cảm kích tấm lòng tốt của Tế Điên. Chính mình đến Đông phối phòng mở vách đôi ra kêu:

- Ba vị hiền đệ ra mau.

Hoa Vân Long, Lôi Minh, Trần Lượng ba người chui ra, hỏi:

- Mã đại ca, Hòa thượng đi đâu rồi.

- Hoa nhị đệ, chú chạy trốn mau đi! Tế Công đoán biết chú ở trong vách đôi này, ta thật không giấu chú ở đây được. Ta giả thác nói chú là bạn bè của ta để cầm chân Hoòa thượng giây lát, chốc nữa ông sẽ tới đây bắt chú đó. Chú mau chạy đi. Ra cửa rồi chú cứ chạy thật mau, ta cũng không kể là chú chạy Đông Tây Nam Bắc phía nào, chú ráng mà giữ lấy mình đấy, Hòa thượng cũng không biết đợi chú ở đâu để bắt đấy nhé!

Hoa Vân Long nghe nói sợ xanh cả mặt. Tới nước này chẳng lẽ không đi, bèn cám ơn Mã Tịnh rồi ra cửa. Mã Tịnh theo đưa ra cửa lớn, Hoa Vân Long sợ quá không theo đừơng lớn, chạy thẳng về hướng chánh Nam, chạy được ba dặm, trước mặt có một chiếc cầu tên là Ngọa Hổ kiều. Hoa Vân Long nhìn kỹ thấy dưới cầu có một Hòa thượng đang thò đầu ra ngoài dòm quanh quất. Hoa Vân Long sợ quá muốn chạy đi nhưng lại nghĩ: "Đừng chạy có sao đâu. Chi bằng ta móc cây phiêu ra cho ông Hòa thượng này một nhát, để cho ông biết thế nào là "thương ngay dễ tránh, tên lén khó phòng". Nếu đánh không trúng ổng thì Hoa Vân Long ta đã tới bước cùng đành thí mạng với ổng mới xong". Nghĩ rồi bèn móc ra một cây phiêu, nhằm lúc Hòa thượng vừa thò đầu ra, Hoa Vân Long phất tay một cái, mũi phiêu đánh trúng ngay yết hầu của Hòa thượng, Hoa Vân Long bồi thêm một dao, đầu Hòa thượng rơi tõm xuống, trôi theo dòng nước. Hoa Vân Long chùi dao và giắt vào vỏ xong, lại nổi lên một trận cười khan, nói:

Ta tưởng Tế Điên Hòa thượng là thế nào? Cổ có ba đầu, lưng mọc sáu tay! Nào ngờ là phường bất tài, chỉ là xác phàm bị thịt. Ta nghe Lôi Minh, Trần Lượng khen nức nở là Tế Điên chẳng khác thần tiên, nhưng xem kỹ chỉ là tiếng hão. Hoa Vân long ta lại muốn đến lâm An, quấy chơi một lần nữa cho bọn nó biết mặt.

Đang dương dương đắc ý, Hoa Vân Long nghe phía sau có người nói:

- Hay cho Hoa Vân Long, ta xem mi chạy đằng nào cho biết?

Hoa Vân Long ngoái đầu ngó lại, người nói chính là Tế Điên Hòa thượng, hắn sợ đến nỗi hồn phi phách tán, co giò chạy bất kể phương hướng.