Gởi vợ con, anh hùng rời bản xứ

Thấy khác thường, Lý Bình nổi tâm nghi

Mã Tịnh vừa múa bài giản xong, bên ngoài có tiếng khen:

- Giỏi quá!

Mã Tịnh ngó thấy một vị Hòa thượng già, mặt như trăng rằm, mình mặt tăng y màu thẫm, cầm xâu chuỗi 108 hạt. Mã Tịnh vừa thấy người này, mặt mày biến sắc, vội quăng cặp giản, chạy ra quỳ xuống, thưa:

- Tại mấy vị ấy năn nỉ quá!

Trong lúc đó, mọi người nhốn nháo hỏi:

- Ủa, Mã đại gia chạy đi đâu kìa?

Lý Bình thấy vậy nói:

- Chà không xong rồi, thúc phụ của anh Mã Tịnh đã về rồi đấy!

Hòa thượng vừa mới tới chính là Thiên lý độc hành Mã Nguyên Chương. Ông ấy đi du phương mới về, vào nhà hỏi chị dâu:

- Mã Tịnh đi đâu rồi?

Vợ Mã Tịnh là Hà thị nói:

- Có người mời đi luyện võ rồi.

Mã Nguyên Chương nghe đáp, đùng đùng nổi giận nói:

- Cha chả, cái thằng này! Họ Mã nhà ta ở đây bao nhiêu năm không ai biết nhà ta là giặc; bộ nó sợ người ta không biết hay sao mà đi rêu rao vậy kìa? Ta phải đi kiếm nói mới được.

Dự định đến miếu Tam Hoàng kêu Mã Tịnh về, ngặt trước mặt mọi người kêu gọi e sợ bất tiện Mã Nguyên Chương bèn cất tiếng cười nhạt. Mã Tịnh nghe thấy vội vàng chạy ra, đến trước thúc phụ, dập đầu thi lễ. Mã Nguyên Chương chẳng nói chẳng rằng quay gót trở về nhà. Về đến trong nhà mới nói:

- Này Mã Tịnh! Ngươi không biết giữ gìn chút nào hết! Họ Mã nhà ta ở tại Tiểu Nguyệt Đồn bao nhiêu năm mà có ai biết chúng ta thuộc giới lục lâm bao giờ đâu? Sao ngươi lại luyện võ khoe khoang trước mọi người như thế?

Mã Tịnh thưa: