Mỹ nhiệm công bái thỉnh Tế Thiền sư

Hội Anh lầu khéo gặp bọn tặc khấu

Sài Nguyên Lộc ôm nâng người treo cổ ấy lên, Đỗ Chấn Anh chạy tới thấy vậy, nói:

- Đại ca đã bắt được Hoa Vân Long rồi hả? Thằng Hoa Vân Long này già quá!

- Cái gì? Chú coi, người này râu tóc bạc phơ, già cóp như vậy mà hái hoa nỗi gì.

Hai người đưa ông già xuống, một người vỗ lưng, một người lay gọi ông già tỉnh lại. Cứu cấp hồi lâu, ông già bắt đầu thở nhẹ. Vừa mở mắt ra, đột nhiên ông già mắng lớn:

- Hai thằng nhỏ này, tại sao ngoài đường chẳng chịu đi mà lại vào đây xía vô chuyện của người ta?

Sài Nguyên Lộc bị Ông già mắng xong mới nói:

- Ông già này nói nghe không trúng gì hết! Giả thử như bọn tôi treo cổ ở đây, ông thấy có chạy lại cứu không? Có lý nào thấy người sắp chết mà không cứu được à? Ông đừng tưởng hai đứa tôi mặc đồ thường mà khi dễ. Ông nay tuổi tác đã dường ấy, vì cớ gì mà lại tính chuyện không hay như thế? Vì tiền ư? Hay ai khi dễ ông? Ông hãy nói cho chúng tôi biết. Nếu cứu ông được, chúng tôi sẽ giúp chọ Ông mắng chúng tôi, chúng tôi không giận ông đâu. Tôi hỏi thiệt, tại sao ông lại đâm đầu tìm cái chết như vậy?

Ông già thở dài, nói:

- Vừa rồi cạn nghĩ nên đắc tội nhiều với hai vị. Tôi không biết làm gì hơn là mắng hai vị cho đỡ khổ. Tôi nghĩ là việc của tôi nói rõ cho hai vị nghe cũng không giúp gì được, rồi tôi lại phải tìm cái chết thôi. Các vị lại làm cho tôi mắc phải hai lần tội.

Sài Nguyên Lộc nói:

- Ông cứ nói thiệt việc gì làm ông chán đời như vậy đi. Chúng tôi hứa giúp là có thể giúp được mà. Ông thấy bọn tôi mặc đồ nhà quê, trước mặt ông nói như vậy cho là khoe khoang khoác lác, chứ nói thiệt cho ông biết, bất cứ chuyện gì hai tôi đều có thể can thiệp được hết.

- Hai vị muốn hỏi thì xin ngồi xuống đây tôi sẽ từ từ trình thuật. Tôi là người thôn Tụ Hoa, huyện Phú Phong, họ Phó tê Hữu Đức. Chủ tội họ Phùng tên Văn Thái, làm Tri huyện ở huyện Kính Huyện, tỉnh An Huỵ Lão gia tôi là một vị quan thanh liêm, nghiêm nghị chính trực, thương dân như con bị bệnh mất tại chức, nhà cửa sạch không. Tôi cùng phu nhân, công tử và tiểu thư phò linh cữu trở về nguyên quán. Tiểu thư tôi hứa gả cho gia đình quan Lại bộ tả đường Chu đại nhân ở Lâm An. Hiện tại nhà trai đưa tin muốn rước dâu, phu nhân nhà tôi không có tiền sắm sửa cho con về nhà chồng. Phu nhân bảo tôi đến nhà em của phu nhân đang làm quan ở phủ Trấn Giang mượn 200 lượng bạc về sắm sửa cho tiểu thự Ông cậu ở Trấn Giang nghe tin lão gia tôi mất tại chức bèn trách tôi tại sao không đưa gia đình phu nhân về nhà ông ấy, lại để cho phu nhân và gia quyến phải cực khổ trăm bề như vậy. Ông cậu giao cho tôi 600 lượng bạc và bảo: 500 lượng bạc đem về đưa phu nhân sắm sửa cho tiểu thư về nhà chồng, còn 100 lượng bạc cho tôi làm lộ phí vì thấy tôi đi đường cực khổ quá. Tôi sợ số bạc này rơi rớt dọc đường mới đem đổi thành 12 nén vàng để trong cái túi cột ở thắt lưng. Tôi đi đến rừng này nghe trong bụng quặn đau. Có lẽ do mấy ngày đi đường trúng nắng tôi lại bị cảm lạnh mà ra nông nỗi. Bụng mỗi lúc đau thêm không thể đi được, tôi bèn ngồi nghỉ ở gốc cây một lúc cho đỡ đau. Đương lúc đó bỗng có một cậu trai chừng 20 tuổi đi đến, trong tay cầm một sợi dây, hỏi tôi tại sao ngồi dưới gốc cây mà không đi nữa. Tôi bảo: - Tôi đau bụng quá. Anh ta đưa cho tôi hai miếng thuốc vạn kim đơn. Tôi uống vào cảm thấy tay chân bủn rủn, thiếp đi lúc nào không biết. Chừng tỉnh dậy chỉ thấy sợ dây trước mặt, còn chàng trai kia đâu mất. Rờ vào thắt lưng, túi vàng cũng mất tiêu luôn. Hai vị nghĩ coi, mất tiền như vậy về gặp bà chủ, tôi biết nói sao bây giờ? Phu nhân nhà tôi đã nghèo lại cần tiền gấp để sắm sửa cho con gái! Trở về nhà ông cậu, tôi phải trả lời như thế nào với ông ấy? Mà nói ra chắc gì ông ấy đã tin tôi. Nghĩ cùng suy cạn, tính tới không xong, tính lui cũng chẳng được, chỉ còn có nước chết mà thôi. Chuyện ở nhà phu nhân tôi mặc cho nó ra sao thì ra. Hai vị dù có hảo ý cứu tôi, cũng không giải quyết gì được, tôi đành phải chết, có phải mắc hai lần tôi không?

Sài, Đỗ nghe ông già nói mới biết là Tế Công khéo nói để họ kịp cứu người chớ ông già này có phải là Hoa Vân Long đâu! Hai vị bèn nghĩ: "Tại sao mình không chơi trát Hòa thượng một vố?".

Nghĩ rồi bèn nói:

- Này Phó Hữu Đức, ông đừng nên chết làm gì! Lát nữa đây sẽ có ông Hòa thượng kiếc từ đàng kia đi lại, ông cứ níu ông ấy lại đòi tiền. Nếu ông ấy không đưa, ông đừng cho ổng đi, bảo ông ấy tính giùm ông.

- Ừ vậy thì được.