Ta Là Hàn Vũ Thiên

Chương 233: Cung chủ.

Tiểu Bảo toàn thân tu vi tăng mạnh là do hắn đã dồn hơn trăm vạn linh thạch thượng phẩm, mới đạt được một thân tu vi Chuẩn Đạo, thời gian duy trì cũng chỉ là một ngày mà thôi.

"Ngươi hứng thú như vậy thì đến đây."

Tiểu Bảo tay cầm trường thương hướng lên Cửu Trọng Chùy ngàn trượng mà đâm tới, bạch quang nhàn nhạt tản ra tứ phía cùng với cự chùy va chạm.

Không gian xung quanh rung lắc dữ dội theo tiếng va chạm làm cho huyễn trận kim sắc tiêu tán, Châm Nghị trừng mắt không tin được nói:

"Huyễn trận của ta."

Trí Phong ở sau thản nhiên nói:

"Xung kích của hai đòn tấn công kia, cũng có thể sánh ngang với thất kỹ của Cửu Trọng."

"Đại ca cũng đã xuất ra thực lực chân chính rồi."

Giáng Châu bước tới đặt tay lên của Châm Nghị và Đa Cách, dùng sinh mệnh lực dồi dào của thực vật chữa trị thương thế.

Mộc Bích nhìn về phía nhân tộc thì thấy hồng quang của mình công kích đã lâu vẫn không giết được ai, nàng ta hừ lạnh bàn tay điểm tới liền thấy hồng quang nồng đậm hơn vài phần.

Nhưng cũng vừa lúc phi kiếm của Hàn Vũ Thanh lần nữa đánh bay chiếc ô, Mộc Bích thu ô về vẻ mặt không vui.

Đạo Thanh và Tiểu Bảo lui về sau vài bước nhìn đối phương bằng ánh mắt tràn ngập thích thú, Đạo Thanh nâng chùy cười nói:

"Ngươi lại không làm cho ta quá thất vọng, Nhị Trọng Phong Thiên Chùy!"

Đạo Thanh liên tục vung chùy vào trong hư không tạo ra lực gió mạnh mẽ, Tiểu Bảo bạch thương trong tay lại phát ra cửu thải quang sắc.

Đạo Thanh vung chùy vào trong hư không lần thứ 109 mới nhắm tới Tiểu Bảo mà nện tới một chùy thứ 110.

Áp lực khủng bố muốn nghiền ép mọi thứ kể cả đại viên mãn Thánh Tông, Tiểu Bảo chân trái bước lên một bước, sức lực toàn thân dồn vào trường thương ném về phía Cửu Trọng Chùy đang lao tới.

Đạo Thanh một chùy gõ vào mũi thương tạo ra tiếng vang chấn động trời đất, bầu trời mây trắng tiêu tán, mặt đất rạn nứt tạo ra vực thẳm, biển nước lẳng lặng lại cuộn trào sóng dữ.

Tiểu Bảo bàn tay nhất chuyển hướng tới phía càn khôn tráo mà vung ra cửu thải quang sắc, cửu thải quang man đánh bay càn khôn tráo, trả lại tự do cho nhân tộc bị nhốt ở bên trong.

"Rút lui hết đi."

Tiểu Bảo chỉ nói một câu thì toàn bộ nhân tộc nháo nhào rút lui, chỉ trừ những người của Vạn Niên Cung, hắn thấy vậy liền cau mày nói:

"Còn không nghe lệnh của ta?"

Hàn Diệp bước lên phía trước ôm quyền nói:

"Tiền bối, hãy để ta giúp ngài."

Tiểu Bảo phất tay đánh bay Hàn Diệp cười lạnh nói:

"Một lũ thất bại mà thôi, giúp đỡ được thứ gì chứ? Cút cho ta."

"Đại cung phụng, ngươi sao lại đối với cung chủ nói ra những lời này?"

Một quản sự tràn đầy tức giận phản bát, Tiểu Bảo cười nhạt nói:

"Đại cung phụng thì ngoại trừ cung chủ đầu tiên của Vạn Niên Cung ra, còn lại những kẻ khác thì ta cũng có thể phế truất kể cả oắt con như Hàn Diệp, cút!"

Hắn thu trường thương về trực tiếp lao đến đối cứng với Đạo Thanh, Hàn Vũ Thanh cũng là nhìn đám người Vạn Niên Cung nói:

"Trở về đi, mọi chuyện ở đây để hắn lo là được."

Hàn Diệp bị đánh vẫn không có tỏ vẻ bất mãn mà ngược lại càng là bất đắc dĩ hạ lệnh nói:

"Rút quân."

Bình Luận ()

0/255