Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 243: Như Lai Thần Chưởng

Đạt Ma bước ra một bước, trực tiếp xuất hiện ở phía trước Diệp Thần, đem Diệp Thần chắn ở sau lưng.

Mà Diệp Thần sau khi đang nhìn thấy Đạt Ma ra tay, tâm thần liền bình tĩnh trở lại.

Dương Tam Tư này là tu luyện tà ma ngoại đạo điển hình, lấy việc hút máu người mà tu luyện, quả thực chính là việc làm mà thiên địa không dung. Còn Đạt Ma thân là Phật môn tu sĩ, một thân phật quang càng là chuyên môn khắc chế những thứ tà ma ngoại đạo này.

Đạt Ma đứng trước mặt Diệp Thần, tự nhiên là vì thay Diệp Thần đỡ lấy một chưởng của Dương Tam Tư.

Dương Tam Tư khinh thường Diệp Thần, cho nên một chưởng này căn bản không hề sử dụng toàn lực, chỉ là tùy tiện phất ra thôi, ước chừng có sức mạnh của Hóa Thần hậu kỳ. Đúng, tu sĩ Nguyên Thần tiền kỳ, vẻn vẹn chỉ là tùy ý vung tay lên, đều có sức mạnh của Hóa Thần hậu kỳ.

Chỉ có điều sức mạnh Hóa Thần hậu kỳ, đối với Đạt Ma mà nói sẽ không có chút lực uy hiếp gì.

Đạt Ma bây giờ bản thân đã là Hóa Thần trung kỳ, đồng thời một thân phật pháp lại càng tinh xảo cực kỳ, phật quang cả người đã đạt đến vạn trượng, có thể so với một ít Đại Thánh trong Phật môn. Mà Dương Tam Tư lại là tu luyện huyết chi Tà đạo, phật quang của Đạt Ma chính là chuyên môn khắc chế những tu sĩ này.

"A di đà phật!" Đạt Ma một tiếng phật hiệu vang lên, sau đó đối mặt với một quyền của Dương Tam Tư cũng xuất ra một quyền.

Nhất quyền oanh kích, đường đường chính chính, đại sát tứ phương.

Thiếu Lâm La Hán quyền!

La Hán quyền, chính là công phu nhập môn của Thiếu Lâm, thế nhưng một quyền này do Đạt Ma triển khai ra, lại mang trên người một loại phản phác quy chân ý vị, bá đạo ác liệt cực kì, thẳng thắn thoải mái, quyền pháp nhập môn ở trong tay Đạt Ma lại có một loại khí tức thần quyền kinh thế.

Đặc biệt là trên nắm đấm của Đạt Ma bộc phát ra phật quang vô tận, vàng rực rỡ, tỏa ra một loại khí tức tinh chế thế gian thánh khiết vô cùng.

"Đáng chết, đáng ghét nhất là các lão lừa trọc của Phật môn!" Dương Tam Tư lập tức nhíu mày.

Chỉ thấy hắn bộc phát ra đại thủ ấn màu đỏ kia, vẫn chưa có tiếp xúc với La Hán quyền của Đạt Ma, liền bị phật quang doạ người của Đạt Ma tinh chế.

Đạo cao một thước ma cao một trượng.

Thời khắc này, Dương Tam Tư chính là ma. Mà Đạt Ma chính là đạo!

Dương Tam Tư tu vị là so với Đạt Ma thì cao hơn một đại cảnh giới, thế nhưng lại không có cao như câu nói "Đạo cao một thước ma cao một trượng", cho nên Dương Tam Tư không thể nào không thận trọng được.

Nếu như bởi vì lão lừa trọc này mà bị lật thuyền trong mương, như vậy hắn có chết cũng sẽ uất ức cực kỳ. Đối với Phật môn, Dương Tư tuy rằng không hiểu nhiều, thế nhưng cũng biết Phật môn đều là người quỷ kế đa đoan, thủ đoạn so với ma đạo còn tinh vi hơn rất nhiều, đặc biệt là khi đối phó với loại tà ma tu sĩ như chính mình.

"Cái lão lừa trọc này, phật quang trên người không ngờ lại kinh khủng như vậy. Chuyện này thực sự là quá mức quỷ dị!" Dương Tam Tư cau mày hơi nhắc tới.

Một tu sĩ Phật môn nho nhỏ cảnh giới Hóa Thần, làm sao có khả năng sẽ có phật quang vạn trượng như thế?

"Mặc kệ là ngươi có chỗ quỷ dị gì, dù sao cũng chỉ là hóa thần trung kỳ, ngày hôm nay ngươi chắc chắn phải chết!" Dương Tam Tư trên mặt lộ ra vẻ lãnh khốc, trong tay lập tức xuất hiện một cái lục lạc.

Mẫu linh của Tử Mẫu Nhiếp Hồn linh, Dương Tư cầm lục lạc lay động lên, từng cái âm phù lập tức quỷ dị xuất hiện ở trên không trung, trực tiếp hướng về trên người Đạt Ma lao tới. Những âm phù này ôn hòa cực kỳ. Nhìn qua cũng không có lực sát thương cùng uy hiếp gì, thế nhưng lại khiến tất cả mọi người xung quanh cảm giác được sự hãi hùng khiếp vía.

Đặc biệt là Diệp Thần bản thân nắm giữ tử linh của Tử Mẫu Nhiếp Hồn linh. Cho nên đối với hiệu quả cùng uy lực của Nhiếp Hồn linh này am hiểu rất rõ. Có điều Nhiếp Hồn linh này là hướng về phía Đạt Ma lao đi, cho nên những người còn lại cũng không có nguy hiểm gì.

Nhiếp Hồn linh, có thể lựa chọn đơn thể công kích, cũng có thể lựa chọn quần thể công kích. Dương Tam Tư sau khi nhìn thấy phật quang vạn trượng trên người Đạt Ma, liền đối với Đạt Ma có một loại kiêng kỵ theo bản năng, vì vậy hắn liền không đem công kích của Nhiếp Hồn linh tản ra đối phó với tất cả mọi người. Mà chỉ tập trung công kích một người Đạt Ma!