Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 229: Biến sinh thiết cận

Mặc dù biết vì hai tên đệ tử đã chết này mà tiêu hao linh thạch thượng phẩm là việc là vô ích, thế nhưng Diệp Thần vẫn làm như vậy, hắn không có để ý đến hai viên linh thạch này, cái mà hắn quan tâm chính là trái tim của chính mình.

Có lẽ có người sẽ cho rằng dáng vẻ của Diệp Thần bây giờ vô cùng kệch cỡm, thế nhưng Diệp Thần vẫn sẽ làm như vậy.

Bảy tên đệ tử còn lại còn sống sót kia, sau khi phục dùng Thoát Thai Hoán Cốt đan cơ bản cũng đã bắt đầu chậm rãi khôi phục lại, bất kể là khí sắc hay là trạng thái tinh thần đều tốt hơn trước rất nhiều.

Đặc biệt là sau khi Diệp Thần lấy ra chín viên linh thạch thượng phẩm mài thành phấn, tốc độ khôi phục của bọn họ càng thêm kinh người, vị trí cụt tay cùng chân gãy cũng đã bắt đầu lấy tốc độ mắt thường cũng có thể nhìn thấy được đang từ từ nhúc nhích, xương cốt cũng bắt đầu tăng trưởng, đồng thời mơ hồ còn xuất hiện cả huyết nhục.

Diệp Thần biết, đây là tác dụng của Thoát Thai Hoán Cốt đan tạo ra.

Nếu như chỉ dùng Thoát Thai Hoán Cốt đan, những tên đệ tử này khẳng định cũng có thể khôi phục lại, thế nhưng quá trình này lại tương đối lâu. Tuy nhiên sau khi Diệp Thần cho bọn họ dùng linh thạch thượng phẩm, thì tình cảnh liền hoàn toàn khác đi, cái tốc độ có thể nói là như đang đi bộ thì chuyển qua đi tàu siêu tốc vậy!

"Tông chủ, không nghĩ tới chúng ta vẫn có thể sống sót mà nhìn thấy ngươi lần nữa a!" Thời điểm vừa nhìn thấy Diệp Thần, bọn họ liền bỗng dưng kích động điên cuồng cùng khó có thể tin được, cảm giác như mình đang nằm mơ vậy. Có điều hiện tại bọn hắn cũng dần dần bình tĩnh lại, thế nhưng trong lòng vẫn còn có một chút cảm giác mộng ảo, chỉ lo đây là một giấc mộng.

"Cô Phi Viêm tên súc sinh kia, hại chết rất nhiều huynh đệ của chúng ta, bọn họ mỗi người đều là bị dằn vặt cho đến chết, tông chủ ngươi nhất định phải báo thù cho bọn họ!"

Những đệ tử này bất kể là ai, thời điểm nhắc tới Cô Phi Viêm đều là nghiến răng nghiến lợi, trên mặt tràn ngập sự cừu hận, thậm chí là hận không thể băm vằm Cô Phi Viêm thành trăm mảnh, đem hắn tươi sống cắn chết. Đây là biểu hiện của sự cừu hận đến cực hạn. Chỉ có những người đã trải qua sự thống khổ tột cùng mới sẽ có cái loại cảm giác này.

Diệp Thần nhìn bọn họ, cảm giác trong lòng cũng là khó chịu vô cùng, hắn liền mở miệng nói: "Cô Phi Viêm. Đã bị ta giết chết rồi, các ngươi an tâm dưỡng thương đi!"

Một tên đệ tử nghe vậy lập tức kinh hô: "Cái gì? Cô Phi Viêm bị tông chủ ngài giết? Ta nghe bọn họ nói Cô Phi Viêm chính là cao thủ Hóa Thần hậu kỳ, tông chủ ngài. . ."

Lời kế tiếp hắn cũng không có nói nữa, bởi vì trực tiếp nghi vấn tông chủ như vậy, là hành vi rất liều lĩnh quá đáng.

Có điều Diệp Thần đương nhiên không sẽ quan tâm đến những thứ này, hắn biết ý nghĩ trong lòng những đệ tử này, còn dừng lại ở thời điểm tông môn gầy yếu.

"Đừng nói là Hóa Thần hậu kỳ. Vừa rồi cũng có một tu sĩ Nguyên Thần tiền kỳ, tương tự vừa gặp ta cũng là quay đầu lại chạy trối chết, ủ rũ như chó nhà có tang!"

Diệp Thần lại nói tiếp: "Thiên Linh tông bây giờ. Đã không còn là Thiên Linh tông năm đó nữa rồi, các ngươi mau mau nỗ lực tu dưỡng thân thể cho tốt, ta sẽ dẫn các ngươi trở lại Thiên Linh tông! Cho tới cừu hận của các ngươi với Tử Vận tông, trong tương lai chúng ta sẽ đòi lại tất cả. Tự tay đòi lại!"

Không phải là Diệp Thần tùy tiện trấn an mọi người mới nói ra những câu nói này, mà là hắn phải cho những tên đệ tử này một sự tự tin, như vậy mới có thể làm cho bọn họ có hi vọng sống sót được, từ đó cũng sẽ dễ dàng khôi phục lại.

Quả nhiên, những đệ tử Thiên Linh tông này sau khi nghe được lời nói của Diệp Thần con mắt đều là trợn lên tròn vo, quang mang đại thịnh. Bởi vì bọn họ nghe được bốn chữ Nguyên Thần tiền kỳ, đối với đệ tử Thiên Linh tông tới mà nói, Nguyên Thần cảnh giới chính là tồn tại trong truyền thuyết, là thần thoại. Bởi vì trong lịch sử toàn bộ Thiên Linh tông cũng chỉ có một tu sĩ Nguyên Thần cảnh, chính là tổ sư gia khai phái Thiên Linh tông.