Sử Thượng Tối Cường Tông Chủ

Chương 118: Phật pháp quỷ dị

"Tây Vực cao tăng? Không biết Diệp huynh có hứng thú cùng ta xem qua một chút hay không?" Kiều Cổ Vũ đột nhiên quay qua Diệp Thần hỏi.

Trên thực tế đối với người Đông vực mà nói, xác thực là rất ít nhìn thấy được các cao tăng, bởi vì ở toàn bộ Đông vực chùa miếu đều rất là hiếm thấy.

Coi như là tình cờ bắt gặp một ít ngôi chùa miếu, thì cũng đều là của một đám giả hòa thượng, bọn họ căn bản không có tu luyện qua phật pháp gì, mà chỉ là một ít bách tính giả dạng lừa gạt chút tiền nhang đèn của người dân mà thôi.

Mà có người nói cao tăng chân chính, chỉ cần tu luyện phật pháp cũng có thể nắm giữ được bản lãnh thông thiên triệt địa, thậm chí so với tu sĩ còn mạnh hơn vô số lần!

Phật đạo, có thể từ đó tu luyện ra pháp tướng kim thân, tương tự cũng có thể nắm giữ được thực lực cực cường.

Bởi vì hoàn toàn không biết chút gì về phật học, cho nên tu sĩ Đông vực, kỳ thực vẫn luôn rất tò mò đối với phật đạo cùng cao tăng chân chính.

Đương nhiên, ở dưới tình huống bình thường thế này, thì ở Đông vực rất khó có thể gặp được tăng lữ tu luyện phật đạo chân chính, đại đa số đều là tồn tại giả danh lừa bịp kiếm tiền mà thôi.

Diệp Thần liền cười nói: "Cơm nước xong đã rồi đi đâu thì đi, có thể cái cao tăng này cũng chỉ là một tên lừa đảo mà thôi, ta thực sự còn là có chút hiếu kỳ đây!"

Sau khi ăn xong, đoàn người tự nhiên là không thể để tất cả mọi người đều rời khỏi khách sạn rồi, nhất định phải có người lưu lại ở lại đây để trông coi.

Cuối cùng, Diệp Thần liền mang theo Bộ Kinh Vân cùng Nhiếp Phong rời khỏi khách sạn.

Còn Kiều Cổ Vũ cũng chỉ dẫn theo một tên tùy tùng duy nhất, còn tên tùy tùng này đến cùng là trưởng lão nào của Già Dương tông, Diệp Thần cũng không có hỏi kỹ.

Một đường hỏi thăm, năm người liền đi tới trước cổng của một ngôi chùa nho nhỏ ở biên giới Thiên Minh thành.

Cái chùa miếu này có diện tích vô cùng nhỏ, cũng không phồn hoa như các chùa miếu khác, đến hương hỏa càng là chuyện không cần nhắc tới, ngay cả cửa chùa cũng đều bị rơi mất một nửa.

Trên đại môn của ngôi chùa, nằm ngang một tấm biển đã cũ, trên đó đề ba chữ lớn "Khổ Thiền tự", kiểu chữ này mang theo khí tức cổ phác, trên đó còn có một tia ý nhị nho nhỏ.