Hắn là tặc, là bại hoại, là cây củ cải hoa tâm, là tiểu tử ngỗ nghịch.

Hắn lại là anh hùng, là hảo hán, là tình thánh, là nghĩa sĩ, là hiếu tử.

Hắn là chưởng môn nhân phái Thục sơn, hắn là một trong Thục sơn Thất Thánh, đồng thời hắn cũng là một. . . người đáng thương.

Hắn một đời ngự kiếm rong ruổi khắp thiên hạ, hành hiệp trượng nghĩa khắp nơi, trảm yêu trừ ma cho thế nhân. Cho dù tâm lực hắn đã quá mệt mỏi, thế nhưng hắn vẫn tận lực vì thiên hạ bảo vệ muôn dân.

Trên thế gian này trên, hắn chỉ yêu một người.

Bởi vì, hắn từ lâu định ra một nguyên tắc với bản thân, một khi hắn gặp gỡ được tình yêu chân chính của đời mình, hắn sẽ thật tâm đối đãi với nàng không hai lòng chút nào.

Người kia, chính là Linh Nhi.

Hắn gọi là Lý Tiêu Dao, chính là Lý Tiêu Dao được rất nhiều người mong muốn trở thành!

Hắn lấy việc bảo vệ thiên hạ muôn dân làm nhiệm vụ của mình, nhưng cuối cùng hắn lại phải chạy trốn cái nhiệm vụ đó và sống cô độc tới cuối đời.

Hậu nhân từng phát hiện trong Thiên Quyền cung của phái Thục sơn có một cuốn sách Thánh linh châu bên trong có một chút ghi chép bị nước mắt nhuốm đến chữ mơ hồ không rõ, ghi một bài thơ ". . . Quay đầu lại, . . . Không quên, . . . Tự Thủy Vô Ngân. . ."

Có hay không còn nhớ, có người đã từng vì ngươi mà cảm động?

Diệp Thần nhìn người thanh niên tóc trắng đang trước mặt mình nơi đây, trên mặt hắn cũng là lộ ra một tia phức tạp nho nhỏ.

Bởi vì, hắn cũng từng vì nhân vật này mà cảm động.

Năm đó, hắn cũng từng rất ảo tưởng, nếu như mình có thể trở thành Lý Tiêu Dao, cho dù có chết cũng sẽ không để cho Linh Nhi chịu một tia thương tổn nào!

Nhưng mà bây giờ nhìn người thanh niên tóc trắng phơ này, đáy lòng Diệp Thần lại đột nhiên nổi lên một tia cay đắng.