Sự Ấm Áp Của Tổng Giám Đốc Ác Ma

CHƯƠNG 234: TÔI NHỚ EM MUỐN CHẾT

Dâm đãng đến mềm mại đáng yêu… Dâm đãng đến tiêu hồn ngây ngất...

Dâm đãng đến mức từng ngọn lửa hừng hực đột nhiên bốc lên trong cơ thể Trần Tư Khải.

Tiêu Mộng đáng chết!

Tại sao cô lại muốn quyến rũ anh như thế!

Thực ra anh chỉ không muốn thừa nhận mà thôi. Không phải anh đến vì một dục vọng nào đó sao?

Đó là nỗi mong nhớ sâu sắc, cộng thêm khát vọng nóng bỏng và sự thương tiếc đầy mãnh liệt...

Tình yêu trọn vẹn nhất của một người đàn ông dành cho một người phụ nữ đều chứa đầy trong lần ghé thăm bất ngờ này của anh.

“Không dạy dỗ em là em không biết cân nhắc phải không?”

Trần Tư Khải ngẫu nhiên đánh trống lảng, anh nhích lên một chút, nhìn xuống cô nhóc trắng nõn mềm mại kia, hơi thở dần trở nên dồn dập.

“Em nói đi Tiêu Mộng, ai cho em chạy tới Dạ Mị làm thêm hả? Em có biết đó là nơi thế nào không? Đó là nơi khiêu dâm hắc ám nhất thành phố này! Ở đó chỉ toàn những kẻ xấu xa tới mua vui thôi!”

Anh cúi đầu xuống, càng thưởng thức được rõ hơn rãnh ngực sâu kia của cô...

Trần Tư Khải nói rất đường hoàng, nhưng tầm mắt của anh lại ngày càng si mê nóng bỏng.

Tiêu Mộng còn chưa ý thức được mình đang mặc gì, cô là một sinh vật chậm chạp, cho dù có khỏa thân thì cũng phải mất một lúc mới có thể phản ứng kịp.

Cô hếch cằm lên, nói với vẻ rất có khí thế:

“Hay lắm, anh nói như vậy mà suốt ngày đi Dạ Mị đấy thôi, anh cũng là người xấu sao?”

Cô gái nhỏ này... càng ngày càng biết cãi lại, có tiến bộ đấy.

Trần Tư Khải muốn cười, nhưng trong tình huống này làm sao mà anh có thể cười được.

Anh khẽ cau mày, bởi vì thứ cứng ngắc dưới bụng dưới khiến da đầu anh tê dại, đã trướng muốn chết rồi!

Tiêu Mộng nhìn thấy cái nhíu mày kinh điển của anh thì lập tức sợ hãi.

Xong xong xong, có phải cô lại chạm vào điểm mấu chốt nào của anh, nói điều gì anh không thích nghe không?

Anh ta tàn độc vô cùng, đánh bảy tám người là chuyện tầm thường, lẽ nào lại muốn đánh cô sao?

Nghĩ đến đây, Tiêu Mộng lập tức mất khí thế, cả người mềm nhũn, cắn môi, cái đầu nhỏ rũ xuống, nói yếu ớt:

“À thì... thực ra anh nói cũng có lý... Sau này tôi sẽ chú ý chọn chỗ làm việc an toàn hơn, tuyệt đối sẽ không bao giờ có chuyện như tối nay nữa.”

Trần Tư Khải siết chặt nắm đấm.

Chết tiệt, bây giờ anh không có tâm trạng đi thảo luận những chuyện vặt vãnh lông gà vỏ tỏi này!

Anh muốn cô!

Muốn đến phát điên!

Trần Tư Khải giơ tay ra nâng cằm Tiêu Mộng lên, để cô nhìn vào đôi mắt nóng rực của anh.

Giọng anh trầm khàn, ẩn chứa dung nham nồng đậm bên trong:

“Cô gái, em ăn mặc như thế này là muốn làm gì? Em đang đợi tôi sao?”

“Hả?” Tiêu Mộng sửng sốt.

Cô cau mày nhìn xuống người mình.