Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 6 - Chương 304: Hi vọng thoát khốn

Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Ta còn tưởng rằng nó thật là sương mù ngưng tụ thành, không ngờ lại là tinh hoa cỏ cây. Chàng nói nó có thể nuôi nấng Tức Nhưỡng đúng không?”

“Không sai, nó đối với Tức Nhưỡng rất có lợi, tựa như mấy nhánh cỏ linh chi mười năm bị nàng cầm đi chưng cháo gà, đối với người phàm coi như là vật ôn bổ. Khó khăn nhất chính là Oán Mộc Tinh có thể tự hành sinh trưởng chữa trị, như một loại sinh vật xen giữa cỏ cây và yêu quái, liền giống như một loại quái, vô luận bị Tức Nhưỡng cắn nuốt như thế nào, chỉ cần không phải nuốt hết vào, là có thể chậm chạp phục hồi như cũ, nó thậm chí có thể lấy ra tinh hoa của linh thảo trong vườn, thúc đẩy nó nhanh chóng lành lặn.”

Đám hắc khí trên không trung kia càng không ngừng nhảy lên. Sau khi Oán Mộc Tinh tu thành hình người thì có linh trí, giờ phút này cũng biết Cự yêu trước mắt này muốn đem mình làm thành thức ăn gia súc cho Tức Nhưỡng gì đó, còn không phải là cái chủng loại một ngụm nuốt sống…, mà là đao cùn cắt thịt, hôm nay ăn một miếng, ngày mai gặm một ngụm. Nó nhất thời sợ lên, liều mạng muốn tránh thoát trói buộc. Đáng tiếc nơi này là Thần Ma ngục, Thần Ma tiến vào đều trốn không thoát, huống chi nó chỉ là tinh quái nho nhỏ của cỏ cây?

Trường Thiên ngại nó cản trở, đưa tay xóa đi thần trí của nó, đem nó đi đưa đến tầng thứ năm. Ninh Vũ ở bên tai A Ly nhẹ nói vài câu, mắt cô bé lộ ra thần sắc sảng khoái. Vật này ăn mất mấy người trong sơn trại của nàng, Trường Thiên đại nhân sẽ cho nó nhận nổi khỗ Lăng Trì, coi như là giúp nàng báo thù.

Sau khi Oán Mộc Tinh bị đưa đi, ánh mắt Trường Thiên liền rơi vào trên người A Ly. Nàng cảm giác được tay Ninh Vũ đặt ở trên vai nàng thoáng cái buộc chặc, hiển nhiên hắn cũng rất khẩn trương.

Không đợi Trường Thiên mở miệng, Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên nói: “A Ly, chỗ này của ta có một vườn rau xanh, bên trong trồng rất nhiều rất bảo bối thú vị, ta tìm người dẫn ngươi đi một chuyến chung quanh tham quan nhé?”

Có Trường Thiên ở đây, A Ly có cảm giác áp lực như núi lớn, lúc này ước gì vội vàng rời đi, cho nên lập tức gật đầu. Ninh Tiểu Nhàn nhìn nàng mỉm cười một chút, sau đó hô một tiếng”Cùng Kỳ”.

Lò luyện đan liền từ trong góc lộc cộc chạy ra, nịnh nọt nói: “Nữ chủ nhân có gì phân phó?”

A Ly lần đầu nhìn thấy loại vật này, rõ ràng là bếp lò. Nhưng có chân có thể chạy có thể nói, giật mình đến mức đem ánh mắt trừng càng lớn.

Ninh Tiểu Nhàn đem Cùng Kỳ nhấc lên một cái, nhét vào trong ngực A Ly: “Bếp lò này có thể dẫn ngươi đến trong vườn chơi, nó rất hiểu chuyện. Ngươi có vấn đề gì cũng có thể hỏi nó.” Các cô bé đều thích búp bê vải, nơi này của nàng không có, vẫn là bếp lò thành tinh này được thông qua a.

Quả nhiên A Ly vuốt ve lò luyện đan, rất nhanh hai mắt hiện lên ánh sáng. Nàng từ nhỏ cơ khổ, chưa bao giờ từng có qua búp bê của mình, hiện tại bếp lò này thần dị, so sánh với búp bê vải gì đó đều mạnh hơn nhiều, lập tức ôm thật chặc không buông tay. Cùng Kỳ giận dữ nói: “Buông tay, buông tay, ta có chân có thể tự mình đi. Nghĩ tới ta đường đường Vũ Đỉnh do máu huyết Cùng Kỳ đúc thành, luyện chế linh đan vô số. Có thể nào để tiểu nha đầu này xem như món đồ chơi nói ôm thì ôm......”

Ninh Tiểu Nhàn cắt đứt nó om sòm: “Cùng Kỳ, rất biết làm người dẫn đường!” Lúc lò luyện đan trở nên ủ rũ đồng thời phất phất tay, đưa cả hai đi đến trong vườn tầng thứ năm.