Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 300: A Ly

Trường Thiên thấp giọng hỏi nàng: “Hiện tại, nàng định làm như thế nào?”

Nàng rất rõ nguyên nhân Nam Cung Chân đem hậu sự của mình gửi gắm cho nàng. Lúc Quảng Thành cung phong sơn, nàng đã ở bên ngoài, điều này nói rõ trước khi Âm Cửu U xuất thế nàng đã đi khỏi Quảng Thành cung, không có khả năng bị nhập vào thân. Nam Cung Chân không muốn đem những vật này đưa cho bọn họ, thà rằng mạo hiểm đi tin tưởng một tiểu cô nương bèo nước gặp nhau, cái này không thể không cảm thấy bi thương đúng không?

“Chúng ta không thể chậm trễ nữa rồi, trực tiếp rời đi là được.” Nàng tinh tế ngẫm nghĩ một lát mới nói, “Việc cấp bách đầu tiên là cứu chàng ra tù. Âm Cửu U muốn đoạt được quyền hành của Quảng Thành cung cũng không phải một ngày hay hai ngày là có thể hoàn thành, tìm cơ hội đem lệnh bài và Ngọc giản này giao cho Bạch Kình là được. Về phần Thiên Kim đường, sau này hãy nói đi.”

Nàng lại viết một lá thư bám lên thanh phù tiền, thả ra tìm Mịch La. Tám ngày sau khi Quảng Thành cung mở cửa lần nữa, Mịch La có thể thu được phong thư này rồi. Trong thư nàng thi thuật đem tin tức Bái Hỏa cốc sai khiến Ngũ gia tìm hiểu mọi tin tức về người làm việc cho Phủ Phụng Thiên, lại bảo hắn phái người tiến đến Ngũ phủ tiếp thu tình báo, cũng thuận tay cứu một nhà Ngũ Thị.

Có câu nói, địch nhân của địch nhân chính là bằng hữu. Nếu như Bái Hỏa cốc và Âm Cửu U thoát không khỏi liên quan, như vậy nàng đem người trong Phủ Phụng Thiên kéo lên cùng một chiếc thuyền có gì mà không được?

( Quyển 5 Quảng Thành cung đến đây là hết. Quyển kế tiếp là Bạch Ngọc Kinh)

======

Giữa tháng tám, Biên giới Lương Châu.

Đây là một châu có nhiều khe núi, sông suối. Gió từ Tây Bắc thổi tới sắc như đao, đem núi đồi điêu khắc thành chỏm đá lởm chởm có hình thù kỳ quái, núi cao sừng sững. Nước sông chảy qua khó khăn nên bị khe núi phân thành mảnh nhỏ, phù sa bồi đắp rất nhiều sông ngòi nho nhỏ. Tại đây sông núi hiểm trở, việc đi lại trở thành chuyện đặc biệt gian nan.

Giờ phút này. Giống như có một số đội ngũ cũng đang nghênh đón khó khăn này. Bọn hắn bay qua vách đá hiểm trở, xuyên qua rừng rậm không thấy mặt trời, lặn xuống sông đi vào bờ.

Thấy được nước, tất cả mọi người thở ra một hơi dài. Đầu lĩnh quát to một tiếng nói: “Nghỉ ngơi tại chỗ đi. Một lúc sau lên đường!”

Mọi người giống như ở trong tình trạng kiệt sức, chỉ có mấy nam tử cường tráng còn dư chút lực đến trong rừng nhặt bó củi cùng rau dại, các nữ nhân ở trên bãi sông nhặt đá cuội, chuẩn bị xây lò. Có một nam nhân ngồi dưới đất thở nặng, cởi xuống một cái túi sau lưng, từ bên trong móc ra vài dây bột mì sạch sẽ ném vào trong nồi, ngay sau đó các nữ nhân mang rau dại rửa sạch cũng ném vào trong nồi, luân phiên quấy. Làm thành một nồi súp đặc quánh.