Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 289: Ông Già Thỏ

Cho nên một khắc sau, bọn họ đã đứng trước cửa tiệm ăn tốt nhất bản xứ. Nơi này chiêu bài không phải lớn nhất, mặt tiền của cửa hàng cũng không phải đường hoàng nhất, thậm chí vách tường trong sảnh có chút cũ, nhưng thực khách lại tụ tập đầy cửa hàng, hơn phân nửa ăn tới mức đầu đầy mồ hôi.

Bọn họ vào một sương phòng cuối cùng của quán. Cảnh trí cũng không tệ, có gió lùa mát mẻ, ngoài cửa sổ có một hồ sen, hoa sen đang nở lớn như miệng chén, mùi thơm thoang thoảng.

Vừa vào tới nơi, Ninh Tiểu Nhàn liền nói với tiểu nhị “Đem tất cả món ăn của cửa hiệu lên, mỗi món một phần”

Tiểu nhị trừng lớn hai mắt, cho rằng mình nghe lầm “Cô nương, cửa hàng chúng ta có hơn hai mươi món”

“Đúng, trước mang lên mỗi món một phần, không đủ sẽ kêu sau” nàng từ trong túi lấy ra hai miếng vàng lá đặt trên bàn, lại lấy hai miếng bạc vụn nhét vào trong tay tiểu nhị. Hai mắt tiểu nhị liền trở nên tròn hơn.

Đại gia có tiền đều thích phô trương. Không kể hai người nàng, chỉ con chim nhỏ trên vai nàng thôi cũng có thể ăn tất cả các món ăn trong tiệm này.

Vàng lá bỏ ra, quả nhiên đồ ăn được bưng lên như nước chảy. Ninh Tiểu Nhàn nếm mấy miếng, biết gã du côn kia quả nhiên mang tới đúng chỗ. Nơi này làm món rắn xào lại cho thêm ớt, tiêu, hồi, lá bạc hà và cả quả tiêu tươi, sau khi nấu trên lửa lớn, lại dùng lò nóng để giữ món ăn. Sau đó rưới nước xốt rồi phục vụ, toàn thân rắn đầy đặn ngâm trong nước sốt, ở trong miệng, cảm giác dai ngon mười phần.

Nơi này còn một món ăn nổi danh khác là Thịt vịt trắng, nghe nói là món ăn được đầu bếp từ Tịnh Châu mang tới, là món ăn chiêu bài đệ nhất. Phải biết rằng nơi này là vùng núi, thiếu nước, nuôi vịt không phải chuyện dễ dàng. Huống chi vịt làm nên món này phải nuôi trong nước ngọt từ nhỏ, đồng thời cho ăn các loại tôm cá nhỏ. Sau hai tháng lại nuôi nhốt, tránh vận động nhiều, cho ăn các loại thức ăn từ đồng ruộng, giúp cho chúng mập lên. Cứ như vậy hai mươi ngày sau là có thể sử dụng làm món ăn, dưới da lúc này có một tầng mỡ mỏng, da có màu trắng, chân chính là món thịt vịt “thịt ngậy, dầy, da trắng, trơn và giòn”, nấu với gừng hẹ và trám, ăn ở trong miệng dư vị vô cùng thơm ngon.

Chỉ riêng món này, đã mười lăm lượng bạc.

Các món khác như: thỏ hầm, đùi cừu nướng, móng xốt tương, thịt khô hấp mơ … quả thật có hơn hai mươi món, trong đó thậm chí còn có món điểm tâm ngọt chiên gọi là “mật tam đao”. Trên bàn cơ hồ chật cứng. Nàng biết hổ thích ăn thịt, cũng chiều theo sở thích của hắn, một mực gọi thịt cá.

Đang ăn uống, bên ngoài bỗng truyền đến tiếng ồn ào.

Đầu tiên là âm thanh vang dội của tiếng bạt tai truyền đến. Sau đó chính là tiếng mắng giận dữ của một nam tử trẻ tuổi “Thật to gan. Sương phòng hạng nhất luôn giữ lại cho ta. Hôm nay các ngươi dám đưa người khác vào?”. Nam tử này tuy là đang mắng người, nhưng giọng nói lại không đủ mạnh mẽ, nói tới cuối câu giọng lại lên cao, Ninh Tiểu Nhàn nghe thấy cau mày.

Tiểu nhị khóc thảm nói “Ngũ Tam gia, bình thường ngài đều tới lúc chạng vạng tối. Hôm nay trăng đã lên cao mà còn chưa thấy người, chưởng quỹ cho rằng ngài không tới, nên mới để người khác đi vào”