Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 288: Gặp chuyện bất bình

Nam tử hôn mấy cái chưa đã ghiền, đem ngoại bào của cô gái xé toang, sau đó đẩy bắp đùi nàng cao lên, muốn cởi bỏ nốt tiết khố.

Từ đầu đến cuối, cô gái trên mặt đất chỉ thở hổn hển, mặc hắn làm gì thì làm, mặt đỏ ửng, ánh mắt mê ly.

Ồ, đây chính là gian tình nha, lại muốn ở nơi này ban ngày ban mặt làm chuyện cẩu thả.

Nàng cũng không phải kẻ có tư tưởng trừ ma vệ đạo, nhưng mà nam tử trước mặt này đưa tay sờ soạng hạ thân cô gái mấy cái, khiến nàng liên tục thở gấp, sau đó liền đưa tay cởi áo báo của mình, bộ dáng như con khỉ mười phần gấp gáp.

Ninh Tiểu Nhàn do dự. Nàng dù sao vẫn là hoàng hoa đại khuê nữ, nếu nàng nhìn thấy nửa người dưới của nam nhân xấu xí này, nàng sợ chính mình sẽ đau mắt hột. Lại nói hiện tại cũng không chỉ có một mình nàng a, trong Thần Ma Ngục rất nhiều cặp mắt đang nhìn chằm chằm, rình coi như vậy, đối với nữ hài rất là không tôn trọng. Nếu ở Hoa Hạ sẽ bị cáo trạng a.

Nhưng vào lúc này, nàng ngửi thấy một mùi thơm ngọt nhàn nhạt. Mùi hương mang tới cảm giác ngây ngấy, nhưng sau khi nàng ngửi được nội tâm lại rung động. Nàng theo bản năng ngừng hô hấp, sau đó lại cảm thấy có gì đó không đúng.

Nàng sắp tiến cấp Đại Thành hậu kỳ tiểu cao thủ, đừng nói mùi thơm tầm thường, cho dù mê hương người phàm hay dùng cũng không thể có tác dụng trên người nàng, sao có thể chỉ hít một hơi đã cảm thấy cả người khó chịu?

“Mị Dược” trăm miệng một lời lại từ trong Thần Ma Ngục lại truyền tới, lúc này là giọng của ba người.

Ninh Tiểu Nhàn vốn đã rời ánh mắt, một lần nữa nhìn lại chằm chằm. Nàng vẫn cho rằng, loại người cưỡng gian nên đầy xuống địa ngục, mãi mãi không được vào luân hồi.

Lúc này, nam tử kia đã thoát hết y phục, chỉ còn lại tiết khố, mắt thấy chuẩn bị đem tầng nội khố cuối cùng này cởi xuống. Nàng không thể chần chờ nữa liền nhẹ nhàng ho một tiếng.

Đều nói có tật giật mình, ở nơi thâm sơn cùng cốc đang muốn làm việc mờ ám, đột nhiên nghe tiếng người ho khan, sẽ có phản ứng gì? Dù sao thì nam tử này sắc mặt kịch biến. Theo bản năng, một tay che hạ thân, một tay rũ một chiếc vòng vàng óng nện qua.

“Kim Cương Phục Ma quyển!” Ninh Tiểu Nhàn nhận ra pháp khí này, không nhịn được tức giận tới nở nụ cười. Người sử dụng pháp khí là một kẻ xằng bậy, vậy mà pháp khí lại chính khí mười phần Kim Cương Phục Ma quyển, thật châm chọc biết bao.

Chiếc vòng còn chưa tới trước mặt nàng, Thất Tử vẫn nằm ở một bên đã bổ nhào tới, ỷ vào thân thể cường kiện, trực tiếp đem cái vòng đánh bay. Nam tử trước mặt tu vi chỉ mới là Trúc Cơ trung kỳ, Thất Tử thu thập hắn quá dễ dàng. Ninh Tiểu Nhàn cũng không muốn cùng một nam nhân lõa lồ so chiêu, nàng ngại người này quá buồn nôn.