Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 267: Câu đêm

Edit: VietAnh
Beta: Tiểu Tuyền

“Tốt, rất tốt” lão đang lúng túng, thấy nàng chủ động giải vây liền vui mừng nhanh tay đem cần  câu đưa tới, thuận tay đem tay lau lên trên cát trắng để xóa đi mùi tanh.

Động tác này chẳng có chỗ nào giống một tu sĩ vô năng vô trù, ngược lại giống như một lão nhân tâm thường. Lão nhấc hồ lô tới rót hai phần rượu, rồi xem Ninh Tiểu Nhàn tay chân lanh lẹ mà loại bỏ túi mực, mồi câu cùng lòng mực, sau đó đem lớp màng tím cắt bỏ, lúc này mới tìm nhánh cây xuyên lại đặt trên lửa nướng, nàng ở một bên lật nướng, một bên nhìn đến con tiểu Vưu Ngư trên người còn dính một chút màu đen, màu rám nắng, màu trắng, màu đỏ bột phấn, nếu lão nhân kia không phải là kẻ tài cao,gan cũng lớn thì chỉ sợ là chưa hẳn đã dám đưa vào trong miệng.

Nhưng mà mùi vị thật là thơm. Nàng lại cắt mấy nhát lên con tiểu Vưu Ngư, hỏa hầu nhập vào thật hấp dẫn, rất nhanh liền nướng chín, lão nhân kia cầm lấy nhánh cây gặm một ngụm, hai mắt liền tỏa sáng, ba miếng đã ăn xong, lại ăn thêm một xâu. Ninh Tiểu Nhàn nhàn nhã nhai mới ăn được non nửa xiên, lão đã quét sạch toàn bộ rồi.  Mùi vị mực nướng của tiểu nha đầu này làm ra rất ngậy, trong bụng căng phồng mà tất cả đều là hạt, , ăn vào trong miệng vừa thơm lại dai, tăng thêm gia vị về sau, càng tăng thêm năm phần màu sắc.

“ Tiểu cô nương đây là đồ gia vị gì?” lão chỉ vào đồ vật giống như hạt cỏ hỏi.

Nàng liếc nhìn liền đáp: “ Cây thì là mà thôi, cái này là gia vị thông thường ở Tây Vực.” xem ra lão nhân này đã lâu không xuống núi rồi, nếu không thì sao lại không biết thế đạo biến hóa?

“Ăn ngon, ta lại đi câu một ít mực đến! Dứt lời, liền lấy trong trữ vật của chính mình một cái cần trúc, rồi hướng hồ nước đi đến.

Lão dùng cần câu thật sao? Ninh Tiểu Nhàn trừng lớn mắt. Thân có thần thông bực này, tay lão không cần phải thấm nước cũng có thể đem rất nhiều mực vớt ra khỏi hồ. Tại sao lão còn muốn thành thật cầm cần đi câu? Đều nói tu vi càng cao tính tình càng cổ quái, lời này không có sai mà. Giống như Trường Thiên nhà nàng, đúng là có rất nhiều suy nghĩ kỳ dị mà…

Aizz, vì cái gì lại nghĩ đến lão rồi? Ninh Tiểu Nhàn ngươi thật không có tiền đồ nha. Mặt nàng đỏ lên, liền đứng dậy phủi áo rồi đi về phía hồ nước. Thân thể nàng dù có nhẹ nhàng , thì mặt hồ nước này cũng không thể đem nâng nàng lên, cho nên nàng vận thần lực đủ để nhẹ nhàng đi trên mặt nước. Nàng đem sức nổi của nước thành sức đẩy, do đó  có thể trên mặt nước dạo bước mà đi. Lão nhân kia thì đang đạp trên mặt nước đấy,  chân nàng cũng cách mặt nước một ly. Mỗi người một vẻ.

Lão nhân đang đứng giữa hồ thả câu, thấy nàng thản nhiên đi tới, quay đầu nhìn thêm vài lần, trên mặt có vẻ ngạc nhiên. Khí tức của tiểu cô nương này có chút cổ quái. Lực lượng trên người không phải linh lực, cũng không phải yêu lực, nên ngay cả trình độ đạo hạnh của nàng cũng khó phán đoán. Lão nhìn tiểu cô nương này chậm rãi đi đến bên cạnh mình, sắc mặt thong dong, không kiêu ngạo không siểm nịnh không khỏi có chút cảm xúc: đã bao nhiêu năm không có thiếu niên nào dám nhích lại gần mình như thế rồi?

“ Ngươi đứng bên cạnh ta sẽ dọa cá chạy mất đấy!” mặc dù nói như thế, nhưng trong lời nói của lão lại không có bao nhiêu trách cứ. Ngược lại có chút cảm xúc hoài niệm. Rất nhiều năm về trước, cũng từng có người nói với mình như thế.

Ninh Tiểu Nhàn che miệng khẽ cười nói: “ Ngài câu như vậy thì đến khi nào mới câu được cá?