Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 262: Sao xem sao tốt

Ở trong nước, đom đóm bên trong mái vòm đang run động, một thuyền Diệp Ngọc từ từ bay tới, đứng ở bờ đầm. Mấy vị muội tử xinh đẹp cất bước đi xuống trước, sau đó mới có mấy nam tử đi phía sau.

Sắc mặt các nàng kiều diễm, mắt như thu ba, xiêm y như mây chiều,  lúc di chuyển, tiếng ngọc bội đinh đang, có vài phần khí khái tiên gia, lại có vài phần uyển chuyển hàm xúc như tiểu thư khuê các .

Khí phách, phong phạm tốt quá nha, Ninh Tiểu Nhàn trợn mắt nhìn, không biết đây là nữ đệ tử của môn phái nào, cho đến khi tầm mắt của nàng xuyên qua mấy muội tử nhìn đến trên người mấy nam tử phía sau.

Ở phía sau có ba người nam tử, hai người kia nàng không nhận biết, chỉ có người cuối cùng, mày rậm mắt sáng, khí thế hiên ngang thì lại rất quen thuộc

Quyền Thập Phương.

Hóa ra đám người này là của Triều Vân Tông.

Quyền Thập Phương một mực làm như vô ý mà rơi xuống cuối cùng, khẽ liếc mắt, đối với cảnh đẹp trước mắt làm như không thấy, lúc này lại giống như có cảm giác, bỗng nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt đối diện với một đôi mắt cười như không cười.

Bọn họ cách nhau là cả một không gian có hàng ngàn vạn đom đóm đang bay múa, cách cả một đám đệ tử Triều Vân tông, nhưng ánh mắt Quyền Thập Phương không bị ngăn trở,  không che giấu mà nhìn nàng.

Ánh mắt của hắn đột nhiên sáng lên, trên mặt cũng nổi lên chút đỏ ửng, giống như không chuẩn bị mà gặp nhau vội vàng, hắn so với nàng còn thẹn thùng hơn.

Giống như vô tình hay cố ý, hắn lần nữa chậm lại bước chân, cách đám nữ đệ tử Triều Vân tông phía trước xa hơn một chút, giống như làm như vậy có thể cho nàng thấy rõ lòng hắn. Cô nương đứng tại bờ đầm, trong mắt hiện lên đầy vui vẻ , làm trên mặt hắn cũng có chút nóng lên rồi.

Đám muội tử đi đến bờ đầm, ngoại trừ trong miệng kêu lên kinh ngạc, cũng đi vốc nước trong đầm như Ninh Tiểu Nhàn vừa rồi. Trong khoảng thời gian ngắn, oanh oanh yến yến không ngừng bên tai, phá vỡ yên lặng tại đây.

Các nàng có thể ngây thơ lãng mạng. Nhưng Quyền Thập Phương lại không thể.  Hắn bước nhanh tới trước người Cô Ngọc Minh chắp tay nói: “ Cô huynh, đã lâu không gặp!” trong giọng nói lộ ra ba phần cởi mở.

Cô Ngọc Minh cũng cười ha ha, một tay nắm cánh tay của hắn, thân mật nói: “Ngụy quân tử, ta và ngươi đã quen nhau lâu như vậy rồi, bây giờ gặp mặt còn muốn bày ra trò này. Ngươi sợ bất kính với ta sao?”

Hóa ra hai người này là người quen biết cũ, Ninh Tiểu Nhàn trừng mắt nhìn.

Cô Ngọc Minh cười mắng hết một câu này, quay người hướng về phía chúng tán tu, giới thiệu từng người với Quyền Thập Phương.  Bản thân bạn học tiểu Quyền có khí chất quang minh lỗi lạc nên rất dễ dàng chiếm được hảo cảm của mọi người.

Gần đến chỗ Ninh Tiểu Nhàn, Cô Ngọc Minh mới nói: “ Vị này chính là Ninh Tiểu Nhàn cô nương…” Chỉ thấy Quyền Thập Phương hướng về phía tiểu cô nương nhếch miệng cười, dáng vẻ thẹn thùng, lập tức khiến hắn kinh hãi! Cái vị đồng hương hảo hữu này trước giờ đối với nữ nhân đều là lễ phép, lãnh đạm. Chưa thấy mỉm cười như vậy bao giờ, thậm chí là ngại ngùng như thế?