Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 259: Bức họa

Edit: Ngôn Ngôn 
Beta: Tiểu Tuyền

Kế Chấn Tông còn nhớ rõ, lần đầu tiên mình đến cái thạch thất này, liền phát hiện bất kể đứng ở vị trí nào trong phòng nhìn vào bức tranh , thì hai mắt của con hổ này đều trừng mắt nhìn mình, rất kỳ quái.

Hắn đứng ở đây được một lúc, trong thạch thất lại đột nhiên vang lên một giọng nói: “Hôm nay lại phạm phải chuyện gì?”

Giọng nói này mang theo một chút ít hứng thú, hào phóng, nguy hiểm, lười biếng, quan trọng nhất là tại đây chỉ có một người trong không gian nhỏ hẹp, thật có thể đem thần hồn con người dọa bay đi. Nhưng mà cái loại kinh hãi này đối với Kế Chấn Tông đã thành thói quen, bởi vậy chỉ hắn cúi đầu nhỏ giọng nói: “Ta giết ba người sư huynh!”

Đã qua hai hơi thở, tiếng nói kia mới lại vang lên: “Ngươi nhát gan như chuột vậy, rốt cục đã chịu giết người sao?” Trong lời nói mang theo một sự ngạc nhiên , hứng thú.

Hai mắt Kế Chấn Tông đỏ lên, dưới chân như nhũn ra, đâu còn cái khí thế dũng mãnh giết người lúc nãy ,đem chuyện giết người từ đầu đến cuối một năm một mười nói rõ..

Giọng nói hào phóng cười mắng: “Ta đã sớm nói với ngươi, nhịn nhục mà sống không phải biện pháp tốt, ngươi lại không tin. Hiện tại thấy chưa, ngươi không giết người, tự có người khác tới tìm ngươi khi dễ, làm cho ngươi không thể không giết. Ừ, ba người này giết được không tệ, không tệ!” Đúng là đem ba người chết kia khuếch đại quá lên.

Kế Chấn Tông ngập ngừng nói: “Ta giết người nên trong nội tâm cực kỳ sợ hãi, không muốn sống ở Quảng Thành cung nữa ”

“Cái đó cần bàn lại. . . Không đúng, sớm nhất cũng phải ngày kia ngươi mới có thể rời khỏi!” âm thanh đó vội vàng nói, “Chuyện ngươi đã hứa với chúng ta, không nhớ rõ sao?”

“Nhớ. . . Nhớ rõ.” Kế Chấn Tông nhỏ giọng nói, hiển nhiên rất không tình nguyện.

Giọng nói phẫn nộ quát lên: “Đã nói với ngươi hơn một trăm lần rồi. Đại trượng phu nhất định phải đem hai chữ Thành và Nghĩa làm trọng. Đã đồng ý thì lời hứa kia  chính là miệng vàng lời ngọc, nhất định phải hoàn thành! Từ trước đến nay ta hận nhất là người không giữ lời hứa, nếu ngươi dám lừa dối hai người chúng ta, chờ hai ta thoát ra khỏi bức tường này rồi, việc đầu tiên chính là tìm ngươi tính sổ!”

Kế Chấn Tông thầm nghĩ, nếu ta không giúp các ngươi, đoán chừng cả đời các ngươi cũng không ra được, muốn tìm ta tính sổ chỉ sợ không có dễ dàng như vậy. Nhưng mà lời này hắn nào dám nói ra. Chỉ phải khúm núm đồng ý, suy nghĩ kỹ lại nói: “Cái Sát Mãng quyền (quyền giết rắn) kia dùng rất tốt, đánh hai ba quyền đã đánh ngã mấy người đó.  Bình thường bọn họ đều là mấy vị sư huynh cao cao tại thượng đó. Hay là ngươi lại dạy thêm cho ta mấy chiêu nhé?”

Sát Mãng quyền? Âm thanh kia ngạc nhiên, một hồi lâu mới kịp phản ứng, lập tức bộc phát tiếng cười kinh thiên động địa: ” Sát Mãng quyền? Sát Mãng quyền! Nói hay lắm, đúng là Sát Mãng quyền. Ta nhất định phải đem cái tên này nói cho người sáng lập ra thuật pháp này nghe. Xem hắn có nổi trận lôi đình hay không? Nếu là. . . Nếu là hắn còn sống mà nói.”