Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 256: Tiểu tặc

Học tập như vậy, có tính là nước tới chân mới nhảy không đây? Ninh Tiểu Nhàn đem khẩu quyết  thần thông luyện mấy lần, đêm cũng đã khuya. Nàng đến phòng nhỏ trong tầng thứ năm tắm rửa một cái, lại thay một bộ quần áo mới, lúc này mới ra cửa.

Biển mây cuồn cuộn của Quảng Thành cung quá mức tuyết trắng, dù đêm nay chỉ có ánh trăng nhàn nhạt, cũng đem xung quanh chiếu sáng giống như hoàng hôn. Cái gọi là trộm gió không trộm trăng, kỳ thật hiện tại không phải là thời điểm tốt để làm đạo tặc. Thế nhưng mà, ai bảo thời gian của  nàng rất gấp chứ?

Quảng Thành cung một môn phái lớn như vậy, không có khả năng không đặt Nhân Qủa Hồi Tố Kính, cho nên Thất Tử chỉ chở nàng đến trên núi nhỏ gần đấy, rồi dẹp đường hồi phủ. Nó một thân trắng tuyết, thực sự quá dễ làm người khác chú ý, thế cũng tốt vào lúc này Quảng Thành cung ngư long lẫn lộn, dọc theo con đường này nàng thấy không ít tu sĩ đến, Quảng Thành cung nếu thật đã xảy ra chuyện gì, cũng tìm không đến nàng.

Nàng không mang theo Đồ Tẫn, vì việc làm trộm này, càng ít người càng tốt. Ninh Tiểu Nhàn thu hồi áo ngoài, lộ ra bộ y phục dạ hành bên trong, lại đeo lên mặt nạ cổ mộc,trên khuôn mặt chỉ lộ ra hai con mắt, sau đó đi bộ từ dưới núi lên đỉnh, hướng về phía ruộng ngọc. Tuy nói là đi, nhưng một bước đi ra gần hai trượng, tốc độ cực nhanh. Đây là phép thần thông Trường Thiên mới dạy cho nàng “Súc Địa Thành Thốn”, đây là pháp môn Thượng Cổ, đến nay sớm đã thất truyền. Nàng ra trận mới mài gươm học được chút ít da lông, hiện tại nhịn không được lấy ra dùng  một chút. Cái môn thần thông này nếu học được hết cao thâm trong đó, có thể một bước ngàn dặm. Nàng thì sao? Hiện tại một bước mới đi tối đa hai ba trượng .

Hắn nhắc nhở nàng: “Thần lực có hạn, dùng ít một chút!” Nàng sắp hai mươi tuổi rồi, còn giống như tiểu hài tử được món đồ chơi mới là hiếu kỳ.

Nàng nhờ bóng cây che dấu, vô thanh vô tức mà đến gần ruộng ngọc. Cũng đến gần một trận pháp được Quảng Thành cung bố trí ở chỗ này. Cái này cũng quá tự tin đi, một mảnh ruộng ngọc khổng lồ như vậy, chỉ có trận pháp mà không có người canh giữ.

Nàng chờ chỉ thị của Trường Thiên. Kết quả hắn thoáng cái trầm mặc  mới nói: ” Ở bên trong nông trại có người mai phục! Đêm nay, tạm thời không thể vào được.” Ruộng ngọc ở bên cạnh nông trại ,bên trong có ba người mai phục, tuy đã  hết sức thu liễm hơi thở rồi, nhưng sao thoát được qua ngũ giác của hắn? Lại nói, cho dù những người này đều chỉ có tu vi Trúc Cơ kỳ, nhưng ý định của Ninh Tiểu Nhàn là nhẹ nhàng đi trộm mà không phải là ăn cướp trắng trợn. Cơ hội động thủ này, không… thỏa đáng ah.

Nàng truyền âm nói: “Kỳ lạ quá, bọn hắn làm sao biết chúng ta muốn tới trộm đồ?”

“Bọn hắn không biết.” Trường Thiên trầm giọng nói.”Cho nên, bọn hắn đang muốn đợi người khác!”

Ý là, nàng có hi vọng có thể xem xét ? Xem ra, ham muốn ruộng ngọc rất nhiều không phải chỉ mình nàng nha. Ninh Tiểu Nhàn nhún vai. Im lặng mà nằm sấp trên cây. Nơi này cách nông trại rất gần. Nàng đắc ý bắt đầu vận dụng liễm tức thuật mà Trường Thiên dạy cho…, bởi vì người khác quan sát ở bên trong, lên nàng chọn một nhánh cây, một nhánh cây khô, không có chút sinh mệnh khí tức nào.

Lúc này đang là tháng sáu. Côn trùng cả đêm kêu không dứt, gió thổi nhẹ, đưa tới hương thơm của lúa ở phương xa cùng tiếng xào xạc nho nhỏ, liền có mấy con đom đóm bay lên, mấy mảnh lá cây rơi vào trên người nàng. Cảnh vật đầy vẻ an bình.