Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 249: Vô Hạn Phong Quang Tại Hiểm Phong

Editor+ Beta: Tiểu Tuyền

Một đoạn hành trình trong im lặng này đi rất lâu, bè trúc mới nhẹ nhàng chạm đến bờ bên kia. Trên không trung hiện lên một vài vệt sáng di chuyển, đó là dấu vết của Tu tiên giả đến bờ trước bọn hắn một bước, ngự pháp khí bay lượn trên trời cao.

Kim Mãn Ý và Mịch La sau khi tới bờ, cũng không chậm trễ nữa, gọi ra pháp khí bay, là một lá Bồ Đề cực lớn, đủ để chứa hơn mười người. Kim Mãn Ý tất nhiên sẽ không tạm biệt với nàng, chỉ lạnh lùng quét mắt liếc Ninh Tiểu Nhàn một cái rồi ngẩng đầu đi lên lá Bồ Đề, Mịch La thì cười tủm tỉm nói: “Hẹn gặp lại  trên đỉnh Ẩn Tiên của Quảng Thành cung.” Nói xong, lá Bồ Đề liền bay lên không mà đi, rất nhanh hóa thành một trong những vệt sáng ở đường chân trời.

Ninh Tiểu Nhàn tìm lý do, bảo Quyền Thập Phương đợi mình trong chốc lát, trở lại bên trong một trạm dịch gần bờ tìm một phòng trà để ẩn nấp, sau đó từ trong tay Trường Thiên tiếp nhận ngọc giản ghi pháp quyết Quán Chú. Nàng đứng bên bờ sông Nhược Thủy, tìm một con Địa Mãng nói: “Đem nó giao cho lão tổ các ngươi.” Nhẹ nhàng đem ngọc giản ném vào trong nước. Cái con Địa Mãng kia uốn éo quay người, đuổi theo để bắt được ngọc giản rồi đi, rất lâu thân thể cũng không nhô lên.

Nàng đứng ở bờ sông trong giây lát, cho đến khi trên mặt sông gió êm sóng lặng, chút động tĩnh cũng không có, mới chuyển hướng về phía Quyền Thập Phương nói: “Quyền sư huynh, chúng ta đi thôi.”

Bọn hắn đã làm trễ nãi nửa ngày thời gian, cho nên cũng không có ý định tiến lên thuyền ngọc của Quyền Thập Phương, mà bảo Thất Tử biến trở về nguyên hình. Thân thể Trọng Minh Điểu rất lớn, chở ba người Ninh Tiểu Nhàn, Quyền Thập Phương và Đồ Tẫn bay vẫn dư sức.

Vết thương trên người nó đã sớm khỏi, bắt đầu vỗ cánh bay lên, tốc độ cực nhanh, lập tức đem trăm dặm non sông đều để lại phía sau. Quyền Thập Phương khoanh chân ngồi ở trên lưng chim, thò tay vuốt lông trên lưng Thất Tử thở dài: “Một con chim thuần hóa tốt, nàng có thể có được nó, thật sự là phúc khí.” Trong giọng nói chỉ có cảm thán, lại không có hâm mộ và thăm dò.

Thất Tử đắc ý kêu lên một tiếng, Ninh Tiểu Nhàn nghe ra được hắn quả nhiên đang vui mừng cho chính mình, bên môi cũng lộ ra bộ dáng tươi cười.

Tốc độ của Trọng Minh Điểu, thật sự quá nhanh. Theo như Trường Thiên tính toán, bọn hắn rõ ràng có thể đến Quảng Thành cung trước thời hạn hai ngày. Chẳng qua Quảng Thành cung nằm trong dãy núi. Ngày cuối cùng của lộ trình, hơn phân nửa thời gian Thất Tử phải bay lên cao.

Theo những gì Ninh Tiểu Nhàn biết, trụ sở của phái Xích Tiêu nằm trên núi Xích Tiêu, trụ sở của điện Vân Tiêu nằm trên núi Thanh Tịnh, nhưng không thừa nhận cũng không được. Chỉ khi đến Quảng Thành cung, mới biết được cái gì gọi là Động Thiên Phúc Địa, tiên cảnh nhân gian.

Bọn hắn vừa mới đi qua một ngọn núi, nhìn thấy một ngọn thác từ đỉnh núi đổ thẳng xuống bên dưới, thác chảy ba nghìn dặm, nước chảy linh động ẩn trong biển mây, nàng dường như có thể nghe được âm thanh ào ào của nước chảy. Tình cảnh này, đúng là vân thanh thanh hề dục vũ, thủy đạm đạm hề sinh yên (Mây xanh chừ mưa sang, Nước mờ chừ khói loang. Bản dịch của Mailang – Thivien.net)