Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 247: Đối Sách

Editor+ Beta: Tiểu Tuyền

Vốn không cần Quyền Thập Phương lên tiếng, hắn cũng có ý định giúp đỡ. Vì vậy hắn buông trà chén nhỏ trong tay xuống, ho nhẹ một tiếng rồi nói: “Kim cô nương…” Lời còn chưa nói xong, chợt thấy Ninh Tiểu Nhàn quay đầu lại liếc nhìn hắn.

Đôi mắt mặc ngọc của cô nương này như biết nói chuyện, hắn lập tức đọc hiểu được ý của nàng.

Nàng muốn nói với hắn là “Đừng nhúng tay vào, xem ta đây.”

Trước tình huống này mà nàng vẫn có biện pháp hay sao? Mịch La hưng phấn bừng bừng mà đóng miệng lại, chuẩn bị chờ xem náo nhiệt. Quyền Thập Phương bất mãn, trừng mắt liếc hắn một cái, trách hắn vì sao nửa đường bỏ cuộc? Mịch La nhún vai tỏ thái độ lấy làm tiếc. Cái nhìn chứa ý nghĩa bên trong như vừa rồi, hắn không có ý định chia sẻ với Quyền Thập Phương.

Ninh Tiểu Nhàn đột nhiên lạnh lùng nói: “Kim cô nương, ngươi muốn tiếp nhận lại sạp hàng này, hoặc là ở trên nhánh sông khác của Nhược Thủy mở ra bến đò mới, để tiếp tục hiệp ước với Cự Mãng hay sao?”

Kim Mãn Ý đắc ý cười nói: “Có lẽ vậy, thế sự khó liệu, ai biết trước được đúng không?”

Ninh Tiểu Nhàn híp mắt nhìn nàng ta, một lúc lâu mới nhếch khóe miệng: “Nếu như thế, không bằng chúng ta lại đánh cược thêm một ván?”

Nàng muốn đánh cược, nàng còn dám đánh cược sao? Đám người đứng ngoài nhìn xem, tim đều đập mạnh và loạn nhịp rồi.

Lời này của nàng nói chưa hết, trên gương mặt tuấn tú của Quyền Thập Phương lập tức trầm tĩnh, ngược lại đã không lo lắng giống vừa rồi nữa. Ninh cô nương sẽ không làm chuyện mà mình không nắm chắc, nàng đã nói như vậy, tất nhiên đã nghĩ kỹ đối sách.

Kim Mãn Ý cười lạnh: “Ngươi còn muốn đánh cuộc gì với ta?”

“Chuyện đánh cược này, làm cho mọi người ở đây đều có lợi.” Ninh Tiểu Nhàn chân thành nói “Chính là đánh cược xem ta có thể giúp các vị qua sông hay không? Như nếu không thể, ta sẽ hai tay hoàn trả lại bến đò Nhược Thủy này, cũng miễn cho việc làm trễ nãi hành trình của các vị đạo hữu!” lời này của nàng vừa nói ra, sắc mặt không vui của các tu sĩ ở đây lập tức biến mất.

Các thế hệ Tu tiên, ai lại không tự cho mình rất cao chứ? Cái bến đò này làm trễ nãi thật nhiều thời gian của bọn họ, nếu không phải có nhân vật quan trọng của Tế Thế Lâu và phủ Phụng Thiên trấn giữ, bọn hắn đã sớm ồn ào rồi, làm gì có chuyện ngoan ngoãn đứng nghe đến bây giờ. Ninh Tiểu Nhàn nói như thế, thật ra khiến cơn giận trong nội tâm của bọn họ tiêu tán không ít. Có người đứng nói ra tiếng lòng của mọi người: “Tiểu cô nương, phải nên như thế ah!”

“Nếu ta vẫn thắng ——” Ninh Tiểu Nhàn gằn từng chữ “Thì chuyện kinh doanh trên sông Nhược Thủy. Sau này chỉ có thể thuộc về một nhà của ta, xin Tế Thế Lâu không được nhúng tay vào.”

Kim Mãn Ý ngẩn người: “Chỉ thế thôi?”