Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 244: Thắng

“Rất tốt.” Nàng đã muốn trưởng thành, không thể lúc nào cũng dựa vào Thần Ma Ngục, và dựa vào hắn, tuy nhiên Trường Thiên cũng rất thích cảm giác nàng dựa dẫm vào hắn. Bên cạnh, Cùng Kỳ không chịu nổi cô đơn, nhảy về phía trước nói: “Trường Thiên đại nhân, ngài lén nói cho ta biết trước đi! Ta cam đoan không truyền ra ngoài.”

Trường Thiên trầm lặng nở nụ cười, tựa như tâm tình lúc này của hắn rất tốt, sau đó không hề có âm thanh nào nữa. Nàng đoán rằng hắn đã phong bế ma nhãn, nói chuyện với Cùng Kỳ.

Aizz, nàng cũng muốn nghe mà.

Sau lưng, truyền tới tiếng nói của Mịch La: “Nghe nói Tử Điện Bảo Kiếm đã vào tay Quyền thiếu hiệp, thật đúng là đáng mừng!”

Quyền Thập Phương thản nhiên nói: “Cũng không có gì đáng nhắc. Ta nhận nó chỉ mới vài ngày, tin tức của Mịch La công tử quả nhiên linh thông.” Yêu quái này chính là đầu lĩnh của phủ đệ tình báo hàng đầu thiên hạ, ngay cả chuyện tuyệt mật của sư môn, đến chuyện nhàn hạ của người phàm hắn đều có thể dò xét đến tay.

“Có thể cho ta mượn xem một chút không?”

“BOANG…” Một âm thanh chói tai vang lên. Nàng quay đầu nhìn, đã thấy Quyền Thập Phương trực tiếp lấy Tử Điện Bảo Kiếm ra, một luồng ánh sáng đủ bảy sắc cầu vồng xuất hiện, thẳng tiến trước mặt Mịch La.

Một kiếm này nhanh như sét đánh, thân kiếm hữu lực rắn chắc, bá khí đỉnh thiên lập địa, mũi kiếm sắc bén cách khuôn mặt của Mịch La hai thước thì ngừng lại, kiếm khí trợ lực làm mái tóc dài của hắn bay bay trong gió. Khuôn mặt của Mịch La vẫn là nụ cười thường trực trên môi, hắn vươn tay nhẹ nhàng cầm lấy chuôi kiếm, đem bảo kiếm cầm chặt trong tay, duỗi ngón tay vuốt nhẹ.

Đinh… một tiếng giòn vang, Mịch La âm thầm khen: “Kiếm tốt”

“Thân của Tử Điện Bảo Kiếm có Lôi Điện Chi Lực, thích hợp với kiếm pháp Lôi Đình Kiếm của Quyền thiếu hiệp. Tuy hai nhưng là một, hợp nhất lại sức mạnh sẽ tăng gấp đôi.”

Quyền Thập Phương nhẹ nhàng “ừ” một tiếng. Kiếm pháp của hắn là bí mật của Triều Vân Tông, trước mắt tên đầu lĩnh tình báo này nếu không biết mới là chuyện lạ.

Mịch La lại trừng mắt nhìn. Lộ ra dáng vẻ tươi cười: “Ngươi đoán xem, lần này tiếp nhận trưởng môn của Quảng Thành Cung sẽ là vị nào?”

Quyền Thập Phương rủ xuống đôi mắt: “Chuyện của trưởng bối, còn chưa tới phiên tại hạ nói bừa.”

“Nhân loại các ngươi thật sự lễ phép và giáo dưỡng quá nhiều. Quá không thú vị!” Mịch La khẽ hừ một tiếng: “Theo ta thấy, Khâu Xử Viễn “đức” chưa đủ, khó được kẻ dưới phục tùng, Hoa Văn Khải tính cách quá chính trực cũng như ngươi vậy, là người không thú vị, ngược lại Phong Văn Bá lại cơ trí. Nếu hắn cướp được chức trưởng môn, khả năng này cao hơn một chút.”

Nói qua vài câu. Hắn lại ngước mắt chứng kiến cô nàng bên bờ sông đang nghiêng đầu, tựa hồ như đang lắng nghe họ nói chuyện, khóe môi không khỏi nhếch lên. Nữ nhân đều có tính hiếu kỳ, mà nàng thì càng nhiều hơn. Ừ… Cái này có thể nói là nhược điểm của nàng, hắn phải nhớ kỹ a!

“Nếu làm tốt. Lần này ngoài xem lễ ra thuận tiện còn có thể nhìn độ kiếp.” Mịch La khoan thai nói: “Hiện chưởng quản Quảng Thành Cung là chưởng môn Nam Cung Chân, đã đến Độ Kiếp Kỳ đại viên mãn, tu vi hiện nay đang đè nén, ông ta đang đợi đem chức trưởng môn này cho người kế vị xứng đáng mới có thể an tâm đi độ kiếp. Ta thấy, chuyến đi Quảng Thành Cung lần này, xem thử với sáu thành ộng ta có khả năng độ kiếp không? Chậc chậc, được chứng kiến quá trình độ kiếp đối với ai trong chúng ta đều có lợi cả.”