Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 243: Đánh cược

Editor: Diệp Mẫn Chi
Beta: Tiểu Tuyền

Quyền Thập Phương ở phía trước Ninh Tiểu Nhàn. Cửa xe mở, nhất thời hắn đối mắt với Mịch La, hai người bốn mắt nhìn nhau.

Hai người này, một người đang đứng thẳng hiên ngang, một người thì lười biếng nghiêng người tựa vào, một vui vẻ cởi mở, một phong thái xuất chúng, đều là mỹ nam tử hiếm thấy. Người bên ngoài nhìn thấy hai tên này, không biết tại sao đều trở nên trầm mặc.

Quyền Thập Phương vóc người cao to, vô tình hay cố ý che chắn cho Ninh Tiểu Nhàn phía sau. Mịch La hơi động lòng, ánh mắt nhìn sang Quyền Thập Phương có chút bất thiện.

Hai người này nhìn nhau, nhất thời không ai nói gì, tựa hồ như có mạch nước ngầm mãnh liệt đang chậm rãi lưu chuyển.

Hình như cả hai đều không thích ánh mắt của đối phương.

Cuối cùng vẫn là Mịch La lên tiếng trước, hắn dựa vào trường kỷ trên xe lười biếng nói: “Quyền thiếu hiệp, tại hạ trọng thương chưa khỏi, không thể đứng dậy ra mắt các hạ.”

Nhưng Quyền Thập Phương ôn hòa cười cười: “Nếu Mịch La công tử đã không khỏe, vậy cứ thoải mái mà nằm.”

Nguyên lai cả hai từng quen biết nhau.

“Đã lâu không gặp ah.” Ninh Tiểu Nhàn tiến lên hai bước, nhìn thẳng tên hồ ly kia: “Đột nhiên ngài xuất hiện, xin hỏi có gì cần chỉ giáo không?” Nàng cắn rất mạnh hai chữ “đột nhiên”.

Cặp mắt hồng ngọc kia đem nàng từ trên xuống dưới đánh giá một lượt, trong đó ẩn chứa ý xấu khiến nàng muốn đưa hai tay che lại chính mình. Cho đến khi Quyền Thập Phương nhíu mày, muốn ngăn trước mặt nàng lần nữa, Mịch La mới cười nói: “Ngươi dáng thì thấp bé nhưng khẩu vị lại không nhỏ, Nhược Thủy này rõ ràng không thể thỏa mãn được ngươi.”

Nàng giương mắt,nhìn cặp mắt tựa cười như không cười kia, không nhịn được bĩu môi. Cái tên hồ ly giảo hoạt này, không ngờ lại để hắn nhìn thấu.

Vàng bạc ở Nhược Thủy này, chính xác mà nói là thứ nàng muốn. Tuy bí ẩn Nhược Thủy vẫn chưa được giải, nhưng trên lí luận mà nói nàng hoàn toàn có thể kiếm được một chén canh. Chẳng qua lí luận cũng chỉ là lí luận mà thôi. Theo giờ Bắc Kinh nếu như lên núi chém trúc 300 năm, sao nàng có thể có đủ tinh lực và tài lực đi mướn người để quản lý chuyện làm ăn này? Cho nên nếu có thể từ tay Tế Thế Lâu tiếp nhận quả trứng vàng này trong tay là cách tốt nhất, không thể còn sự lựa chọn nào tốt hơn.

Thế nhưng Tế Thế Lâu làm sao lại chịu để nàng phỏng tay trên, tự mình quy phục dâng tiền cho nàng chứ? Nàng phải lấy được sự đảm bảo của họ!

Đang suy nghĩ nhập thần, bỗng nhiên bên tai vang lên truyền âm của Mịch La: “Ngươi bị thương?” Sắc mặt và môi nàng có chút tái nhợt, đôi mắt tiều tụy, hiển nhiên là đã dưỡng thương một thời gian ngắn nhưng chưa phục hồi. Cô nương này thể chất khác với phàm nhân, có thể khiến nàng dưỡng thương mấy ngày mà không khan phục chứng tỏ vết thương nhất định rất nặng.