Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 242: Đặc biệt đỏ mắt

Phía trước Quyền Thập Phương ôm quyền lên tiếng nói: “Kim cô nương, hạnh ngộ!”

Xem ra hai người này nhận biết nhau. Cô nương này biết thân phận của Quyền Thập Phương, không thể không nhịn xuống cơn tức, đáp lễ nói: “Quyền sư huynh.”

Kim cô nương? Ba chữ này hình như đã từng nghe qua ở đâu đó. May mà Quyền Thập Phương cũng không để cho nàng suy nghĩ nhiều, thấp giọng nói: “Vị này chính là Kim cô nương của Tế Thế Lâu, hai ngày trước ta đã đề cập với nàng.”

Ồ, đúng rồi. Hai ngày trước bảo vật rời núi, một cái bị Quyền Thập Phương đoạt được, cái khác đã tìm được lương chủ, hóa ra vị lương chủ kia chính là Kim cô nương trước mắt nàng. Ninh Tiểu Nhàn tựa tiếu phi tiêu ( cười như không cười) nhìn nàng, chỉ cảm thấy nàng ta và cả cái xe ngựa kia hết sức chói lọi, quả nhiên không uổng danh cho cái dòng họ “kim”.

“Nguyên lai bảo vật kia là do nàng ta đoạt được a, quả thật là tuấn mã thường đà si hán tẩu, xảo phụ thường bạn chuyết phu miên (đại ý nói: ngựa tốt lại để người ngu cưỡi, người phụ nữ tài giỏi thường lấy chồng ngốc nghếch vụn về ; nguyên văn 骏马常驮痴汉走妇常伴拙夫眠 trong bài thơ có trong tác phẩm Thủy hử: Tuấn mã thường đà si hán tẩu,Xảo phụ thường bạn chuyết phu miên,Thế gian đa thiểu bất bình sự, Bất hội tố thiên mạc tố thiên.)” Ninh Tiểu Nhàn đè thấp âm lượng, xa xôi thở dài. Chỉ là câu nói này vừa vặn lại lọt vào tai các tu sĩ gần đó.

Lúc chờ thuyền, ai cũng thấy tẻ nhạt. Mắt thấy có náo nhiệt để xem, sao có thể bỏ qua, vì thế các tu sĩ đem toàn lực tập trung về phía này, nghe được câu nói thú vị này của Ninh Tiểu Nhàn, không ít người lén lút xì cười ra tiếng.

Nữ nhân này cùng nàng đã chẳng ưa gì nhau, nàng nhận ra nàng ta, là người đã ở trong cái thành không nhớ tên, muốn lấy năm trăm lạng bạc mua Thất tử. Thù này đã kết, nàng cũng không ngại nháo cho nó lớn lên một chút.

Quả nhiên Kim Mãn Y cười lạnh lẽo: “Ngươi nói cái gì?”

Ninh Tiểu Nhàn ngạc nhiên nói: “Kim cô nương đương lúc còn trẻ sao nhĩ lực đã kém vậy \? Ta nói tuấn mã thường đà si hán tẩu…”

Vài chữ sau còn chưa nói ra đã nghe thấy tiếng rống lên: “Câm miệng.” Sau đó một tia điện nhanh như chớp lao tới, nhắm thẳng mặt nàng. Chính là bà vú già ngồi trên ghế con kia nghe không vô, tự chủ trương muốn dạy cho Ninh Tiểu Nhàn một bài học. Phải để cho nữ chủ nhân hả giận. Bà vú này chỉ là hạng thường nhưng lại có tu vi Trúc cơ hậu kỳ.

Đồ Tẫn ánh mắt lấp lóe, đang muốn ra tay thì Quyền Thập Phương đã đưa tay phải ra, ngón cái, ngón giữa lập tức bắn ra, đem sợi điện quang kia đánh bay. Vóc người hắn ngọc thụ lâm phong, lần này lại tiêu sái tùy ý. Chúng nữ tu đứng gần đó nhất thời trong mắt nổi lên từng đợt sóng gợn.

Hắn bước lên trước một bước, che chở trước mặt Ninh Tiểu Nhàn, quay sang Kim Mãn Y nói: “Kim cô nương. Cô nương và bằng hữu của ta hình như có chút hiểu lầm, hiểu lầm nên giải không nên thắt, hà cớ gì lại động tay động chân?” Hắn và Ninh Tiểu Nhàn có một khoảng thời gian tách ra nên dù biết nàng có một thân thần thông cũng theo bản năng luôn cảm thấy nàng vẫn là thiếu nữ kia, tay trói gà không chặt. Có người hướng nàng động thủ, lại trước ở mặt hắn sao hắn có thể nỡ để nàng chịu thiệt?

Hắn che chở hiển nhiên khiến Kim Mãn Y kinh ngạc. Cô nương này ngẩng cằm, lạnh lùng nói: “Là nàng ta vô lễ với ta trước. Muốn ta tha cho nàng ta thì nàng ta phải giao con chim trắng kia ra.”

Quyền Thập Phương không nói gì, Ninh Tiểu Nhàn đã cười khúc khích, một âm thanh phía sau tự nhiên truyền tới: “Chim khôn chọn cành mà đậu, sáu chữ này Kim cô nương không hiểu rõ sao?” Đồ Tẫn và Quyền Thập Phương đều đứng về phía Ninh Tiểu Nhàn. Hơn nữa Thất tử sắp lên cấp đại thành hậu kỳ lại vừa mới tiêu hoá Yêu đan Bác Thú nên hiện tại nàng đã không sợ nữ nhân này.

Lúc này Kim Mãn Y cũng không tức giận. Con ngươi đảo một vòng: “Chim ngôn còn biết chọn cành mà đậu cớ sao cô nương lại không biết chọn lời hay mà nói? Ngươi có biết, ngươi đang đứng trên địa bàn của ta không?”