Ninh Tiểu Nhàn Ngự Thần Lục

Quyển 5 - Chương 241: Nhược Thủy

Edit: Diệp Mẫn Chi
Beta: Tiểu Tuyền

Dạ Chiểu hay nói đúng hơn là Nhược Thủy. Bên trong Nhược Thủy vạn vật không sinh trưởng, chim bay khó lọt.

Lúc này Ninh Tiểu Nhàn đứng bên bờ Nhược Thủy, chỉ có thể cảm khái quả nhiên dòng sông này thoạt nhìn không được may mắn lắm. Thế giới này khí hậu không bị ô nhiễm, sông hồ mà nàng thấy nước vô cùng trong suốt, chỉ có Dạ Chiểu này nước sông lại là màu xám đen! Màu đen thế này khiến nàng có cảm giác như đang ở cố hương, Trung Hoa của nàng, hồi nhỏ khi còn ở sâu bên trong núi nàng nhớ rõ có một nhà máy đã làm ô nhiễm con sông nhỏ gần đó.

Nàng đưa tay liều lĩnh vốc một ngụm nước, tay vừa tiếp xúc với nước nàng đã chán nản, nàng có thể ngửi rõ mùi tanh nhàn nhạt, quả nhiên nồng độ ô nhiễm rất cao.

Phóng tầm mắt ra xa, trên mặt sông rộng khoảng chừng 300 dặm, nước sông màu xám đen đang thong thả chảy, chẳng trách người xưa lại đặt tên là “Dạ Chiểu”.(DMC: Dạ Chiểu: hồ đen)

Lông ngỗng bay không được, hoa lau chìm tận đáy. Con sông này còn tồn tại là muốn nói rõ cho tất cả mọi người biết: Cách xa ta một chút! Nàng thật không thể hiểu nổi, vì sao người dân Trung Hoa lại đem sông ái tình để hình dung Nhược Thủy này, còn nói cái gì mà “Nhược Thủy 3000, chỉ giữ một muôi”. Ai dám vốc một gáo nước sông này mà uống chứ? Nhìn bộ dáng con sông ái tình này, vậy tất cả mọi người chỉ phải lùi bước trước tình yêu thôi.

Đáng tiếc lúc này nàng tránh không thoát nó. Trong thời hạn nhất định muốn đến được Quảng Thành cung, nàng phải vượt qua Nhược Thủy, bằng không nếu đi đường vòng phải mất thêm hai ngày rồi.

“Thật sự không thể bay qua?” Nàng vẫn chưa từ bỏ ý định, đem Thất Tử đã biến thành chim trắng nhỏ ném về phía con sông. Thất Tử tung cánh muốn bay lên, kết nó như quả cân rơi thẳng xuống sông, nàng nhanh tay túm được nó trở lại.

Thật sự thú vị!

Thất Tử giận dữ thử lại mấy lần. Lúc này nó mới phát hiện dù cho nó có vận yêu lực cỡ nào cũng không thể tung bay trên bầu trời Nhược Thủy, nó chợt ủ rũ. Với tư cách là một trong những Cầm yêu bay nhanh nhất trên bầu trời, khu vực cấm bay này quả là khắc tinh của nó.

Quyền Thập Phương nhìn đôi mắt đang lóe sáng của nàng, hắn cười nói: “Phía trên Nhược Thủy không thể qua được, bất kể là người hay tiên. Nàng nhìn bộ dáng dọa người của dòng sông này xem, đó là bởi vì đáy sông Nhược Thủy là một trong những cấm địa của Nam Chiêm Bộ Châu này.”

Cho nên phương pháp xử lý duy nhất của bọn họ là đáp xuống mặt đất, thu hồi thuyền ngọc, ngồi thuyền đi qua.

May mà Nhược Thủy đã lẳng lặng chảy suốt vạn năm. Nên có thể nói họ không phải là người duy nhất bị nó làm khó, hiện tại sừng sững trước mặt họ là một bến đò thật lớn. Công cụ để vượt qua sông hôm nay là bè trúc được làm từ những cây trúc rực rỡ. Đồng thời qua lại trên mặt nước có ít nhất hai mươi bè trúc đang chuyên chở hành khách.